Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

18

Chương trình phỏng vấn Hứa Nam Chu phá kỷ lục rating chuyên mục nhân vật.

truyền hình quyết định biến nó thành một chuỗi chương trình dài hạn.

Ngày càng nhiều doanh nhân đăng ký tham gia.

Cho tổ chức tiệc ăn mừng thành công.

Tôi giao nhiệm vụ mời Hứa Nam Chu dự.

Mở danh sách bạn bè.

Tôi đành gửi thiệp mời cho anh.

Chu: 【Bữa cơm em còn nợ anh định nào trả? Lần này không tính đâu.】

Tôi bật cười.

Không ngờ Hứa Nam Chu cũng lúc nhỏ mọn thế.

Chuyện lâu vậy mà còn nhớ.

Hay là lần trước anh say?

Ngày tổ chức tiệc mừng.

Hứa Nam Chu đúng hẹn.

Khác lần trước.

Lần này Ôn Nghênh cũng đi anh.

Hứa Nam Chu lấy trà thay rượu.

Ung dung trò chuyện các lãnh đạo trong .

Tôi không khỏi cảm thán.

Hứa Nam Chu hiện tại dường còn cuốn hút hơn cả trước đây.

Rất nhiều đồng nghiệp tranh nhau nhìn anh.

Thậm chí còn muốn xin phương thức liên lạc.

tất cả đều bị Ôn Nghênh ngăn lại.

Cô đứng phía trước, lịch mỉm cười:

“Nếu mọi cần liên hệ Hứa tổng, thể kết bạn tôi là .”

Phương Thanh cũng nhìn thấy Hứa Nam Chu.

Giọng cô đầy phấn khích:

“Gia Hòa, chị nhớ rồi!”

“Hồi trước chị từng kể em, thường xuyên đi Hứa Nam Chu ở đại học chính là cô gái đứng cạnh anh đấy.”

Hai đứng cạnh nhau.

Quả xứng đôi.

Đúng lúc ánh mắt Hứa Nam Chu nhìn sang.

Tôi vội vàng quay đi.

Lấy cớ đồng nghiệp rồi rời khỏi sảnh tiệc.

19

Ở phía bên kia.

Sau nhìn thấy bóng lưng Trần Gia Hòa rời đi.

Hứa Nam Chu nâng ly trà kính hiệu trưởng .

“Xin lỗi, tôi thất lễ một chút.”

Nói xong, anh đuổi theo.

Sợ rằng chậm một bước thôi.

Anh sẽ lại không tìm thấy cô nữa.

Giống mùa hè nhiều trước.

Ngày bố mẹ bận công việc.

Anh nhận điện thoại, trường đón em gái vừa thi đại học xong.

Tại ký túc xá.

Trần Gia Hòa đưa cho anh một phong thư.

Cô gái nói một câu:

“Cho anh.”

Rồi đỏ bỏ chạy.

Anh còn kịp nhìn rõ biểu cảm cô.

Lần trở về từ đại học.

Anh vốn cũng muốn gặp cô một lần.

Đúng lúc đang thất thần.

Hứa Na đã tiện tay lấy phong thư trong tay anh rồi ném vào thùng rác.

Bình thường.

Hứa Na giúp anh nhận không ít thư .

Mà anh thì chẳng bao giờ để tâm.

Cho nên cô nghĩ giữ lại cũng vô ích.

đi cổng trường.

Hứa Nam Chu chợt sờ túi áo.

Rồi nhớ ra phong thư kia.

Sắc anh thay đổi.

Giọng nói cũng trở nên căng thẳng từng .

“Thư anh đâu?”

Từ nhỏ lớn.

Hứa Na từng thấy anh trai nổi giận vậy.

hoảng hốt.

Lắp bắp trả :

“Em… em ném xuống thùng rác dưới lầu rồi…”

“Ai cho em ném?”

Nói xong.

Hứa Nam Chu quay đầu chạy về ký túc xá.

Hôm .

Anh cô lao công lục tung thùng rác.

Mất rất nhiều công sức mới tìm lại lá thư.

tiếc là sau .

Anh không còn nhận bất kỳ hồi âm nào nữa.

Từ Hứa Na.

Anh biết Trần Gia Hòa đã thi vào Đại học Bắc Kinh.

Một nơi rất xa anh.

Cho nhiều sau.

truyền hình Xuân Mang nhiều lần ngỏ phỏng vấn.

Anh vô nhìn thấy trong danh sách tổ thực hiện cái tên “Trần Gia Hòa”.

Muốn thử vận may một lần.

Cuối anh quyết định nhận .

Thậm chí còn chủ động nhắn cho lãnh đạo :

【Lần sau hãy để Trần Gia Hòa phỏng vấn tôi.】

Lãnh đạo còn cố giải :

【Trần Gia Hòa hiện vẫn là mới, chúng tôi sợ cô đủ kinh nghiệm cho chuyên đề này.】

Hứa Nam Chu trả ngắn gọn:

【Không sao.】

lẽ số phận đã ưu ái anh.

Sau nhiều xa cách.

Cuối anh cũng gặp lại cô.

Lần trước nhìn thấy Lương Gia Minh tỏ Trần Gia Hòa.

Hứa Nam Chu hoảng loạn.

Anh thậm chí còn kịp suy nghĩ kỹ.

Đã vội vàng nói ra lòng mình.

Bởi anh sợ.

cần chậm một bước thôi.

Trần Gia Hòa sẽ bị khác cướp mất.

20

Tôi đi ra ven đường, đang định gọi xe.

“Trần Gia Hòa.”

Một giọng nói từ phía sau gọi tôi lại.

Hứa Nam Chu vội vã chạy .

Vừa dừng lại trước tôi, anh đã giải :

“Lần này anh không uống rượu.”

“Trần Gia Hòa, lần trước anh cũng không nói nhảm.”

“Anh đã em rất lâu rồi.”

Dù đã tận tai nghe thấy tỏ Hứa Nam Chu.

Tôi vẫn cảm thấy mọi thứ mơ hồ.

Giống đang nằm mơ.

mức chẳng dám tin .

Vành mắt tôi đỏ lên.

Bao nhiêu tủi thân giấu kín nhiều cuối cũng bật ra.

chẳng phải anh đã vứt thư em sao?”

“Em cứ tưởng anh ghét em.”

Nói đây.

Nước mắt tôi lại không kìm mà rơi xuống.

Hứa Nam Chu luống cuống.

Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.

Rồi không biết lấy từ đâu ra một phong thư đã cũ.

“Em nhìn đi.”

“Lá thư em viết cho anh, anh vẫn luôn mang theo bên mình.”

Thế nước mắt tôi lại càng rơi nhiều hơn.

em rõ ràng đã nhìn thấy nó bị ném vào thùng rác mà…”

Hứa Nam Chu dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Sau khẽ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Em gái anh tưởng lại là thư khác nên tiện tay vứt đi.”

Anh ngừng một chút rồi nói tiếp:

anh đã nhặt nó về.”

“Cho nên… vì chuyện mà em tránh anh suốt ngần sao?”

Tôi ngượng ngùng gật đầu.

Hứa Nam Chu bật cười bất đắc dĩ.

Rồi tháo chiếc nhẫn trên tay xuống.

“Chẳng phải em muốn biết vì sao anh luôn đeo chiếc nhẫn này sao?”

“Để anh cho em xem.”

Dưới ánh nắng.

Anh đưa chiếc nhẫn lại gần.

Tôi nhìn thấy bên trong vòng nhẫn khắc một hàng chữ nhỏ.

【Hứa Nam Chu cũng Trần Gia Hòa.】

Khoảnh khắc đọc rõ dòng chữ .

tôi đỏ bừng.

Sau tất cả hiểu lầm đều giải rõ ràng.

Ngược lại, Hứa Nam Chu lại trở nên căng thẳng.

Anh nhìn tôi, trong mắt là thấp thỏm hiếm thấy.

“Vậy…”

“Bây giờ em còn anh không?”

Không gian bỗng yên lặng.

Ba giây trôi qua chậm.

Tôi khẽ kiễng chân.

Nhẹ nhàng hôn lên má anh.

Rồi mỉm cười.

“Bây giờ vẫn còn .”

(Hết)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn