Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Ta không một lần hỏi hắn vì sao lại thích ta.

Hắn luôn qua loa xong.

“Bởi vì A lúc nào cũng chậm rãi, không vội không gấp. Ở bên nàng, ta thấy rất dễ chịu.”

Đợi ta hỏi tiếp, hắn lại không thêm nữa.

“Đợi khi nàng nhớ ra, tự sẽ hiểu.”

11

Gần đây Lý Cẩn Đình rất bận.

Sau khi hôn ước định, chuyện đại hôn cũng phải đầu chuẩn .

Từ chọn ngày đến chuẩn hôn phục, sắp xếp nghi lễ.

Ta không , tất cả đều rơi lên người Lý Cẩn Đình.

Mấy ngày gần đây, hắn càng bận rộn.

Thời gian ở bên ta cũng ít rất nhiều.

Phúc An cũng có việc của mình, không lúc nào cũng thay hắn trông chừng ta.

Ta muốn ra ngoài, lại theo Tống Uyển.

Nàng ta cực kỳ chán ghét ta.

Hôm nay lại khác thường, hứng chí bừng bừng kéo ta ra khỏi cửa.

Xe ngựa tiến .

Ta lại nhìn thấy người quen thuộc .

kẻ từng chế giễu ta.

Đứng đầu là Thôi Trường Thanh, một đám công tử gia.

Còn có vài tiểu thư thân thiết Tống Uyển.

Ta theo bản năng trốn góc, muốn tìm bóng dáng Lý Cẩn Đình.

Bất tri bất giác, ta đã dựa dẫm hắn.

Có người chống lưng ta, khi gặp lại kẻ từng nạt mình, ta thấy tủi thân không thôi.

Tống Uyển quen thuộc bọn họ, tất cá gặp nước.

Giọng nàng ta đầy châm chọc.

“Tỷ tỷ ta đây sắp tử phi , hôm nay mọi người khách khí chút.”

Trước kia ta ngốc, nay lại mượn chuyện này để ta.

“Tỷ tỷ ngươi trời sinh ngốc nghếch, nhưng gương lại không tệ.”

Công tử nhà lang dâm đãng.

“Chẳng lẽ bản lĩnh trên giường của nàng ta rất tốt?”

“Biết đâu đấy.”

tử đúng là có phúc.”

nháy mắt, cả phòng vang.

Ta cảm nhận ác ý đó, nhưng còn chưa nghĩ ra nên phản bác nào.

Tống Uyển đột lạnh , vung một quyền ra ngoài.

Một quyền này bất ngờ không kịp phòng . Công tử lang nhất thời không đề phòng, đánh lệch cả đầu.

Mọi người có đều giật mình.

“Ngươi ?!”

Công tử lang phản ứng lại, nổi giận nhảy dựng, Tống Uyển mắng lớn.

“Đang chuyện tử tế, ngươi đột đánh người ? Điên sao!”

Tống Uyển siết chặt nắm tay.

“Xin lỗi tỷ tỷ ta.”

Công tử lang sững ra.

“Ngươi lời điên ?”

“Ngươi sỉ nhục tỷ tỷ ta, xin lỗi tỷ !”

Có người đứng ra hòa giải.

“Thôi thôi, mọi người đều là bạn bè, cần ầm đến mức này.”

Công tử lang lạnh.

“Rõ ràng ngươi cũng ghét Tống lắm mà. Sao ? vì nàng ta bám tử, bây giờ lại giả người tốt?”

“Ngươi tưởng ngươi che chở nàng ta thì ngươi là người tốt sao? Nếu không có sự ra hiệu của ngươi, chúng ta sao có nạt nàng ta ?”

Tống Uyển không hề lùi bước, nhìn chằm chằm hắn.

“Tống ngốc nghếch, nàng ngu, nạt nàng chậm chạp, ta không để ý, cũng từng tham gia đó.”

“Nhưng nàng là tỷ tỷ ta, là đại tiểu thư của Tống gia, không phải nữ tử chốn thanh lâu. Ngươi nghị luận nàng hạ lưu , chính là đáng đánh!”

lòng ta bỗng dâng lên một trận chua xót.

Mắt thấy công tử lang giơ tay sắp đánh .

Ta theo bản năng chắn Tống Uyển sau lưng.

“Ngươi có bất mãn A ?”

Lý Cẩn Đình siết lấy cổ tay hắn.

“Không bằng ta thử xem.”

Không đợi công tử lang phản bác, hắn đã Lý Cẩn Đình đá ngã, ném vệ theo bên cạnh.

“Ném ra ngoài.”

Lý Cẩn Đình nhìn ta, vẻ áy náy.

“Trên đường chậm trễ, ta muộn một chút.”

“Khiến nàng hoảng sợ .”

“Ta không sao.”

Ta lắc đầu, toàn bộ chú ý đều đặt trên người Tống Uyển.

Ta cẩn thận kiểm tra nàng ta từ trên xuống dưới.

“Muội có sao không?”

Tống Uyển sa sầm , hất ta ra.

“Không cần tỷ giả vờ tốt bụng.”

Lý Cẩn Đình đỡ lấy ta.

“A , ta đưa nàng về.”

Ta ngẩn ngơ nhìn Tống Uyển.

Rõ ràng vừa nàng ta đã bảo vệ ta.

Vì sao lại đột đổi sắc ?

Ta nghĩ không hiểu.

12

Không đợi ta truy hỏi Tống Uyển.

Lý Cẩn Đình đã đưa ta gặp một người.

“Ôi chao.”

“Đây chính là tiểu nương tử mà ngươi vẫn luôn nhớ mãi không quên à?”

Lý Cẩn Đình liếc hắn một cái.

“Chu Minh, nếu ngươi còn không đứng đắn , ta sẽ ném ngươi biên cương, ngày đêm bạn rét buốt khổ hàn.”

.”

Chu Minh nhún vai, giường.

“Nằm xuống .”

Ta sợ hãi siết chặt vạt áo Lý Cẩn Đình.

“Đừng sợ, A .”

“Tuy Chu Minh lông bông, nhưng y thuật cũng xem đáng tin.”

“Có lẽ hắn có chữa khỏi nàng.”

Chữa khỏi , ta sẽ có biết quá khứ mình đã quên, và ký ức giữa ta Lý Cẩn Đình.

Ta ngoan ngoãn nằm xuống, mặc Chu Minh mạch, châm kim.

đầu có huyết khí uất kết. Châm cứu mười ngày, lại uống thêm một thang thuốc là .”

là dược liệu khó tìm.”

Phụ mẫu từng mời không ít lang trung xem bệnh ta.

Đa số đều khéo léo từ chối, hoặc khó chữa, hy vọng mong manh.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.