Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Trên bàn ăn, công công đã khen ta hai lần, ta rất có phong thái của một đương chủ mẫu.

Bà mẫu gặp ai cũng khoe, rằng cưới được một cô dâu tốt.

Ngày tháng trôi qua êm ả, chớp mắt đã đến Tết Trung thu.

Lão phu nhân Trấn Nam tổ chức thọ yến, thiệp mời gửi đến Quốc công.

Bà mẫu bà muốn ở nhà nghỉ ngơi, bảo ta đi thay.

Ta thay một bộ y phục mới may, đội bộ đầu diện bà mẫu mới ban cho, theo Tiểu Đào và Chu đến đó.

Thọ yến được tổ chức ở sảnh hoa Trấn Nam , các phu nhân, tiểu thư có máu mặt kinh thành đều đã tới quá nửa.

Lúc ta bước qua cửa, quản ta đi vào , dọc đường có vô số ánh mắt đổ dồn về phía ta.

Có ánh mắt tò mò, có ánh mắt dò xét, cũng có ánh mắt mang theo vài phần xu nịnh, lấy lòng.

Ta được xếp ở hàng thứ ba.

trí này tuy không phải là cao , nhưng đối với một nàng dâu mới ta, đã là một nể mặt rất lớn .

Những người hàng ghế trên ta, nếu không phải là phu nhân thì cũng là phu nhân của quan lớn phẩm.

Vừa xuống, phu nhân cạnh đã chủ động sán lại, cười tủm tỉm hỏi thăm sức khỏe của bà mẫu, lại hỏi dạo này nào.

Ta điềm đạm trả lời vài câu, trò chuyện qua lại, tiến thoái có chừng mực.

ta ăn chu toàn, phu nhân kia càng thêm nhiệt tình, nắm lấy tay ta trò chuyện hồi lâu.

Ngày trước ở Lâm , những bữa tiệc này ta bao giờ dám tơ tưởng đến.

mẫu Lâm đi dự tiệc, ta có nước ở nhà trông nhà.

Họa hoằn lắm mới được theo thì cũng bị tống xuống ghế bét , ai thèm ngó ngàng, đến một hớp trà nóng cũng có mà uống.

Nhưng nay đã khác xưa .

Bốn chữ “ Anh Quốc công” chính là chỗ dựa vững chắc của ta.

Ta đang chuyện với phu nhân cạnh, khóe mắt bỗng lướt có hai người bước qua cửa.

mẫu và Lâm .

Hai mẹ ăn mặc chải chuốt cũng lộng lẫy đấy, nhưng khí chất toát ra trên người họ khi đặt giữa đám phu nhân quyền quý này lại hiện rõ lúng túng, gượng gạo.

quản họ đi vào, bước chân của Lâm bỗng khựng lại.

Nàng ta nhìn ta. ta đường hoàng ở hàng ghế trên, trên người đeo bộ trang sức quý giá, lại phu nhân cạnh đang kéo tay ta chuyện trò vui vẻ.

Mắt nàng ta mở to, đôi môi mím chặt.

ánh mắt đó là ghen tị, không cam lòng, và cả một tia ngưỡng mộ mà chính nàng ta cũng không nhận ra.

Ta nâng chén trà lên, thong thả uống một ngụm.

Tiệc thọ được một nửa, Lâm không biết từ lúc nào đã lân la đến chỗ ta.

Nàng ta đứng sau lưng ta, vờ đang ngắm bức thư pháp trên tường, nhưng giọng điệu ghen ghét thì giấu không nổi: “Ở đây làm màu cho lắm vào, về chắc lại phải bưng bô hạ tên tàn phế đó thôi.”

Đến bước đường này, nàng ta cũng vịn vào cớ duy ấy để công kích ta, để an ủi tâm tư đố kỵ nực cười của mình.

Ta thèm ngoảnh đầu lại, khẽ cười nhạt: “ thì vẫn còn rạng rỡ chán. Nếu muội đứng ở đây ngứa mắt quá, ta cũng không phiền bảo phu nhân đuổi cổ muội ra ngoài đâu.”

“Muội thử đoán xem, lời của đứa gái Lâm muội có trọng lượng , hay là phu nhân ta có thể diện ?”

Lâm tức nghẹn họng, giậm chân bỏ đi.

Ta cũng thèm để tâm đến nàng ta.

Bây giờ mắt ta, nàng ta một hề nhảy nhót.

Sau khi thọ yến tàn, tin tức truyền về Lâm .

Nghe Lâm vừa về đến nhà đã làm loạn lên, một mực khóc lóc đòi hủy hôn, không chịu gả cho đích trưởng nhà Quốc Giám Tế tửu nữa.

mẫu khuyên không được, phụ thân mắng vài câu thì nàng ta gào khóc ầm ĩ.

Nàng ta trách phụ thân thiên , bảo tỷ tỷ gả vào nơi danh giá, cớ sao nàng ta lại phải gả cho một tên vô dụng.

Nghe chuyện, ta cười khẩy một tiếng.

Quả nhiên là .

Ngày trước nàng ta đắc ý, là vì nàng ta dẫm đạp lên ta.

Bây giờ ta đứng cao nàng ta, nàng nàng ta liền không yên được nữa.

Nhưng nàng ta không chịu động não suy nghĩ, mối hôn này ban đầu là do chính nàng ta đắc ý hãnh diện mà có được, giờ lại đi chê bai người ta vô dụng, trên đời này làm gì có đạo lý đó?

Vài ngày sau, lúc thức dậy vào buổi sáng, ta bỗng buồn nôn, nhoài người chậu nhổ khan một hồi lâu.

Tiểu Đào hoảng sợ đến tái mặt, vội vàng đi mời đại phu.

Đại phu bắt mạch xong, cười tít mắt chắp tay chúc : “Chúc phu nhân, là hỉ mạch (có thai), đã được một tháng .”

Ta sững người giây lát, khóe môi dần dần cong lên.

Tiểu Đào đến mức rơi cả nước mắt. Ta xoa bụng, tảng đá đè nặng lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Gả vào Quốc công, niềm hi vọng lớn chính là sinh hạ được đích .

Nay đã đến, đường sau này sẽ dễ đi nhiều .

Ta sai người đến thư phòng báo tin cho công công, lại sai người sang báo tin cho bà mẫu.

Công công nghe tin ta có thai, kích động ngửa mặt cười lớn ba tiếng, tuyên bố đây là chuyện đại hỉ của Quốc công.

Bà mẫu nắm lấy tay ta, hốc mắt đỏ hoe, miệng liên tục khen: “Hài ngoan”.

Vàng bạc châu báu, dược liệu tẩm bổ được ban thưởng mang vào viện của ta nhiều nước chảy.

Công công còn đặc biệt dâng tấu xin Hoàng đế, mời một ngự y về chuyên tâm chăm sóc cho ta.

Ta xoa bụng, nụ cười trên khóe môi làm sao cũng không kìm xuống được.

Lâm , nếu mẫu mà biết chuyện, e là sẽ tức đến mất ngủ thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.