Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cậu vẫn bày ra bộ dạng chăm chỉ học hành, nhưng trên thực tế…
Toàn bộ tập trung của cậu đều đặt mặt tôi.
“Thẩm Vũ Tinh.”
“Chỉ còn ba tháng là em bước vào đại học lần thứ tư đó.”
“Em không thấy sốt ruột chút nào à?”
Tuy tôi chỉ gặp cậu vào những buổi học thêm,
nhưng dáng vẻ ung dung có chút áp lực nào, ngày nào cũng rảnh rỗi mức nhắn WeChat trêu chọc tôi liên tục…
Tôi dám chắc, cậu hoàn toàn không hề có ý thức của một sĩ tử đang bước vào giai đoạn nước rút.
“Cũng ổn mà…”
Cậu chống cằm, trả lời lấy lệ.
Tôi day day thái dương.
cảm thấy sắp tên nhóc này làm cho phát điên.
hiểu nghĩ thế nào, tôi buột miệng:
“Nếu lần này em đậu đại học…”
“Chị sẽ ý với em.”
Lông mày cậu nhướn .
Ngay lập tức ngồi thẳng lưng lại.
“ ý cơ?”
Tôi cứng họng.
…
Sao lại có thể thuận miệng ra lời thiếu trách nhiệm như vậy với cậu chứ?
“ ý hẹn hò với em sao?”
Cậu ra câu ấy một cách tự nhiên mức tôi nghẹn lời.
Tôi vội vàng quay mặt đi.
Có cảm giác nếu cứ vào đôi hoa đào cong cong ấy thêm chút …
Tôi sẽ không thoát ra nổi.
Thẩm Vũ Tinh đúng là một yêu nghiệt trời sinh.
Quá nguy hiểm.
“Bớt nằm mơ lại.”
Tôi cầm bài kiểm tra đập thẳng mặt đang tươi rói của cậu.
“Với thành tích này của em…”
“Đừng tới đậu đại học.”
“Muốn leo giường còn khó .”
Đó là .
Có khi con Border Collie nhà cậu dùng chân đạp đại bàn phím…
Thành tích còn đẹp hơn bài của chính chủ.
Kết thúc buổi học hôm ấy, lúc tôi chuẩn ra về,
chú Border Collie nhà họ Thẩm như thường lệ lại đứng bật dậy, lè lưỡi tôi sủa hai tiếng “gâu gâu”.
12
Dạo gần đây, Thẩm Vũ Tinh hình như đang bận đó.
Cậu liên xin nghỉ mấy buổi học.
“Em có việc à?”
“Hay lại lén cúp học đi chơi?”
Tôi nhắn tin hỏi trên WeChat.
Rất nhanh đó, cậu gửi tới một sticker chó con đáng thương.
“Chị ơi…”
“Trong chị, em là kiểu người như vậy sao?”
Trong tôi…
Thì đúng là như vậy .
“Sắp đại học .”
“Thu lại tính ham chơi đi.”
Tôi nghiêm túc nhắc nhở.
“Biết mà~”
Chỉ riêng dấu ngã kéo dài phía cũng đủ khiến tôi tưởng tượng ra gương mặt híp quen thuộc của cậu.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy giống hệt một viên chủ nhiệm nghiêm khắc lúc nào cũng đeo kính, mặt mày lạnh tanh.
Nhưng đi cũng phải lại.
Tôi vốn đã xem là viên rất hiền .
“Đang nghĩ mà vui vậy?”
Vai tôi vỗ nhẹ.
Cô ấy ghé sát lại, tò mò hỏi.
Tôi chột dạ xoa mặt, ho khan một tiếng.
“Tôi có đâu…”
“Chị Tây ơi, em có muốn nhờ chị.”
Cô ấy chắp tay trước ngực, giọng điệu ngọt ngào hơn bình thường rất nhiều.
Tôi lập tức biết có lành.
“Bạn thân em tổ chức đám cưới ngày kia, là kiểu bạn cực quan trọng luôn.”
“Nhưng hôm đó em lại phải đoàn chuyên gia bên lĩnh vực năng lượng mới.”
“Chị có thể thay em đi khách không?”
Tôi từng nghe phòng thí nghiệm của có hợp tác với một trường đại học danh tiếng trong dự án nghiên cứu vật liệu quang xúc tác.
Mà hướng nghiên cứu hiện tại của tôi cũng vừa hay liên quan quang xúc tác.
Chỉ có điều tôi không giỏi giao , nên rất ít khi xuất hiện trong những dịp như thế này.
Thấy tôi còn lưỡng lự, lập tức tung thêm đòn quyết định.
“ đó.”
“Đoàn lần này là đội nghiên cứu hàng đầu trong nước về quang xúc tác đấy.”
“Người dẫn đầu còn là sư của em .”
“Đệ tử cưng của thầy cũng sẽ tới.”
“Đệ tử cưng?”
Vừa nhắc tới người đó, cô ấy lập tức sáng bừng.
“Hồi trước tuyển thẳng vào Thanh Hoa luôn!”
“Thiên tài chính hiệu đó!”
“ sư em nổi tiếng khó tính như vậy mà còn cưng người như bảo bối.”
“Mới hai mươi mốt tuổi thôi, đã có năm bài SCI khu vực một với tư cách tác giả thứ nhất.”
“Chị biết này đáng sợ mức nào không?”
Tôi khẽ “ồ” một tiếng.
Đúng là thiên tài mức khiến người khác chỉ biết ngước .
Kiểu người mà này sư phải xuống nước năn nỉ mới chịu về làm nghiên cứu sinh.
Từ nhỏ lớn, tôi luôn là kiểu người phải bỏ ra gấp đôi công sức.
Người khác mất một tiếng, tôi có khi phải dùng hai tiếng mới đạt kết quả tương tự.
Vì vậy…
Tôi vẫn luôn có chút ngưỡng mộ với những thiên tài sinh ra đã ông trời ưu ái như vậy.
Dù sao đi , chúng tôi vốn không thuộc cùng một thế giới.
Mà tôi cũng có hứng thú tìm hiểu thêm.
“Sao nào?”
“Có cần em đẩy WeChat của anh ấy cho chị không?”
lắc lắc điện thoại trước mặt tôi.
“Chưa hết đâu nhé, cậu ấy còn cực đẹp trai!”
Vậy mà giây theo,
tôi lại vô thức chộp lấy cổ tay cô ấy.
Ảnh đại diện hiện là một chú sói con hoạt hình.
Mà lý do khiến tôi giật không phải điều khác.
Chỉ vì…
Thẩm Vũ Tinh cũng dùng y hệt ảnh đại diện này.
tên mà điểm Toán còn bằng số đo giày của tôi ấy.
Sao cậu có thể là thiên tài chứ?
Rõ ràng cậu còn đang chật vật chuẩn cho đại học lần thứ tư cơ mà.
Tôi cúi đầu tên tài khoản doanh .
Không phải.
Vậy thì…
Chắc chỉ là trùng hợp dùng cùng một avatar thôi.
“Chị sao vậy…?”
hành động quái của tôi làm cho giật .
Tôi buông tay ra, .
“Không có .”
“Chỉ là nhầm thôi.”
“ ngày kia chị sẽ đi thay em đoàn.”
“Em cứ yên tâm đi dự đám cưới đi.”