Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

16

“Chị ơi… nếu em giải , chị có chịu nghe em nói không?”

Trong trà nhỏ dưới tầng một công ty.

Rèm chắn sáng che kín cửa sổ, mặt trời chẳng lọt nổi vào trong, khiến bầu không khí càng thêm nặng nề.

Chỉ có tôi và cậu ấy ở đây.

Sau khi kết thúc buổi tham quan, Thẩm đã cố tình giữ tôi lại.

“Em… thật sự không biết hôm chị cũng tới.”

“Nếu hôm tôi không xuất hiện…”

“Thì em tiếp tục giấu tôi bao ?”

Tôi bất ngờ ngẩng đầu, nhìn cậu bằng mắt đầy tức giận.

Cậu khựng lại.

Đôi đồng tử đen nhánh phản chiếu mặt sàn đá cẩm thạch màu xám nhạt.

“Vậy nên…”

“Việc em học lại ba năm đều là giả?”

“Ngay năm đầu tiên em đã đỗ đại học rồi?”

“Những bài thi, bảng xếp hạng, tích mà tôi từng nhìn thấy…”

“Đều là do em tự làm giả?”

“Bởi tôi chỉ là gia sư của em, nên không thể nào biết được tình hình thật sự.”

“Em lừa tôi suốt ba năm trời.”

“Chỉ có một mình tôi ngu ngốc lo lắng cho tích của em.”

“Trong khi thực tế…”

“Em đã sớm là thiên tài được các trường hàng đầu tranh nhau giành lấy rồi, đúng không?”

Tôi hít mạnh một hơi.

Hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nhìn cậu.

“Lừa người như vậy vui lắm sao, Thẩm ?”

Không hiểu tại sao.

Trong lòng tôi như có thứ gì đang dâng lên dữ dội.

Đáng tôi nên bình tĩnh hỏi rõ nguyên nhân.

Đừng để xúc lấn át lý trí.

Tôi lại tức giận mức chẳng thể khống chế nổi bản thân.

“Em vốn đã …”

tìm cơ hội để nói thật với chị.”

Cậu cúi đầu.

Ngón vô thức siết chặt chiếc cốc giấy trong .

Khớp ngón dưới áo blouse trắng trắng bệch dùng sức.

“Khoảng thời gian gần đây em luôn nghĩ tới chuyện phải nói với chị.”

“Nếu không thì em cũng không đăng ký tham gia đoàn lần này.”

“Bởi tham gia thì nhất gặp chị.”

“Em vốn muốn chọn một thời điểm hợp hơn…”

“Để tự mình nói rõ với chị.”

“Chỉ là…”

“Em không ngờ chị cũng có mặt ở đây.”

“Tự mình thừa nhận…”

“Và bị người khác phát hiện…”

“Là hai giác hoàn toàn khác nhau.”

“Xin …”

“Đã để chị biết chuyện này theo cách tệ hại như vậy.”

“Xin .”

“Hành động của em rất điên rồ…”

“Cũng thật đáng khinh.”

Khi ấy, tôi vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa thật sự ẩn sau câu xin ấy.

Tôi chỉ biết rằng…

giác bị người mình tin tưởng lừa dối, lần thứ hai lại nhấn chìm tôi.

Tôi chưa bao thiên tài.

Mà loại thiên tài cố tình giả ngốc…

Lại càng khiến tôi phát điên.

Tôi lùi sau một bước, giữ khoảng cách với cậu.

Nhìn thẳng vào mắt Thẩm .

“Nếu đã như vậy…”

“Thì việc học thêm cũng chẳng còn ý nghĩa .”

“Mấy đề toán , chắc em nhắm mắt cũng làm được.”

“Tôi không cần phải tiếp tục dạy đại gia nhà họ Thẩm .”

Tôi nghe thấy cậu khẽ thở dài.

“Xin .”

Còn tôi…

Trong cơn bối rối, chỉ biết đẩy cậu ra.

17

“Chúng ta…”

“Không thể trở lại như trước được sao?”

Một tin nhắn được gửi tới.

Kèm theo là sticker chú chó nhỏ đáng thương nằm sấp khóc lóc.

Đây đúng là chiêu quen thuộc của cậu.

Tôi không trả lời.

trái tim lại nhói lên đau đớn.

Dự án hợp tác giữa thí và trường đại học bên kia đã chính thức bắt đầu.

Là kỹ thuật viên của nhóm, dù muốn hay không, tôi vẫn phải tiếp xúc với cậu.

Phần lớn sinh viên vẫn thiên lý thuyết.

Kinh thực chắc chắn không bằng những người như chúng tôi.

Thẩm học rất nhanh.

Thật ra từ lâu tôi đã nên nhận ra.

Cậu ấy là người cực kỳ thông minh.

Người càng giỏi thì trách nhiệm càng lớn.

Dù chỉ là sinh viên đại học, cậu đã được giao phụ trách một phần nghiên cứu quan trọng của dự án.

Chỉ là…

Không hiểu tại sao chiều cậu lại liên tục mắc khi thao tác bị.

Kéo theo , toàn bộ số liệu đều lệch hết.

“Thẩm kỹ sư.”

“Chỉ em mà cả nhóm mất trắng một ngày tiến độ rồi.”

Tôi cau mày đứng phía sau cậu.

cũng có việc của mình.”

“Không rảnh để ngày nào cũng dạy em cách dùng bị từ đầu cuối như vậy.”

Những lời tôi nói hoàn toàn không sai.

Biểu hiện hôm của cậu quá bất thường.

Khác hẳn mọi ngày.

Đây cũng là lần đầu tiên sau khoảng thời gian dài, tôi chủ động nói nhiều với cậu như vậy.

Nếu không phải công việc…

Tôi thật sự không muốn đứng cậu trước mặt mọi người thêm lần nào .

Ngay sau , đồng nghiệp kéo tôi sang một bên.

“Này này.”

“Chị còn trách người ta à?”

“Chị có biết cậu ấy là không?”

gia nhà họ Lộ đấy!”

“Con trai của tập đoàn Lộ Khoa!”

“Chính là thái tử gia !”

“Chị nói người ta như vậy, nhỡ cậu ấy nổi giận thì sao?”

“Dù gì cũng mới ngoài hai mươi thôi…”

Tôi cụp mắt xuống.

“Làm sai thì phải sửa.”

Đồng nghiệp nhìn tôi đầy khó hiểu.

…”

“Đây đâu phải phong cách của chị đâu, Tiểu .”

“Ngay cả hai thực tập sinh tháng trước làm việc chẳng ra đâu vào đâu…”

“Chị cũng đâu có nghiêm khắc như vậy.”

Tôi sững người.

Qua lớp kính.

Tôi nhìn thấy cậu niên đứng một mình trước bị.

Trông có chút bất lực.

Tôi biết rõ…

Lòng mình đang rối tung.

Giống như phổ huỳnh quang hỗn loạn.

Mỗi lần gặp cậu, đường cong xúc trong lòng tôi lại dao động mất kiểm soát.

“Có …”

“Dạo này tâm trạng tôi không tốt.”

Để lại một câu như vậy.

Tôi quay người bỏ đi.

Coi như tìm cho bản thân một cái cớ chính đáng để chạy trốn.

18

Sau bữa tối.

hoàng hôn cuối ngày dần chìm xuống phía sau những tòa nhà cao tầng.

Mọi người trong thí cũng lần lượt tan ca.

Tôi theo thói quen quay lại kiểm tra lần cuối trước khi .

Rồi phát hiện…

Vẫn còn người ở lại.

Cậu niên ngồi xổm trước chiếc máy đã hành hạ cậu suốt cả buổi chiều.

Một chống cằm.

mắt lặng phản chiếu quầng sáng phát ra từ màn hình bị.

“Vẫn chưa được sao?”

Tôi bước tới.

Đứng cậu.

Cậu quay đầu nhìn tôi, nhẹ nhàng đáp:

“Ừm.”

Rồi lại tiếp tục tập trung điều chỉnh bị.

“Hết làm rồi.”

nghỉ ngơi đi.”

Tôi nhàn nhạt nhắc nhở.

“Nếu bây …”

“Phần số liệu này lệch hoàn toàn.”

Cậu quay đầu nhìn tôi.

“Chị biết mà.”

Tôi bị đôi mắt hoa đào ấy làm cho giật mình.

Vội vàng dời mắt đi.

“Vậy em thế nào?”

“Nếu một lần không công…”

“Thì làm lại lần thứ hai.”

Tôi chưa từng nghĩ…

Một thiên tài cũng có lúc thất bại.

mắt của cậu vẫn bình tĩnh.

Vẫn nghiêm túc như thể đã chuẩn bị thần bắt đầu lại từ đầu.

Tôi khẽ thở dài.

Rồi bước tới cậu.

“Có vấn đề nằm ở đây.”

“Thử chỉnh lại như thế này xem.”

Thời gian luôn trôi rất nhanh khi hai người cùng nghiên cứu một vấn đề.

Đợi lúc bị vận hành ổn trở lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

Màn đêm đã bao phủ cả phố.

Mà quá trình tách chiết mới chỉ hoàn được một nửa.

Khoảng thời gian tiếp theo…

Chỉ còn lại sự chờ đợi dài đằng đẵng.

Nhìn tốc độ nhỏ giọt chậm chạp ấy, tôi biết tối chắc chắn phải ngủ lại thí .

Trăng non treo lơ lửng giữa bầu trời.

Tôi lấy ra bộ ba bảo vật quen thuộc:

Bịt mắt.

Gối mini.

Và chiếc chăn mỏng.

Thấy tôi chuẩn bị đầy đủ như vậy, Thẩm nhướng mày.

gia có thể trước.”

“Để tôi trông là được rồi.”

Tôi vô cùng chân đề nghị.

Dù sao…

Một cậu gia như cậu, chắc chưa từng phải thức trắng đêm canh thí .

Thế cậu lại kéo ghế ngồi sát bên tôi.

Giọng nói rất nhẹ.

Mang theo chút chua xót.

“Chị ơi…”

“Có từng nói với chị chưa?”

“Chị thật sự rất dịu dàng.”

Tôi ngước nhìn đèn huỳnh quang sáng trắng trong .

Không biết đang nghĩ gì.

“Có …”

“Đúng vậy.”

“Chị thật sự là người rất tốt.”

Rồi tôi lại nghe cậu nói.

“Em thật sự rất chị.”

Lại là một lời tỏ tình quá bất ngờ.

Vẫn thẳng thắn như vậy.

tôi…”

“Mà lại lừa tôi lâu như thế sao?”

“Kiểu này…”

cần chứ?”

Tôi cũng không biết trong giọng nói của mình có mang theo chút tủi thân hay không.

“Chị ơi.”

Trong màn đêm tĩnh lặng.

Từng lời của cậu vang lên chậm rãi.

Nhẹ nhàng.

Lại pha lẫn chút tự giễu.

“Nếu bạn trai chị không phản bội…”

“Cho dù em ưu tú hơn.”

“Giỏi hơn.”

“Khiến chị rung động hơn.”

“Chị cũng không chọn em.”

Tôi cứng người.

Dưới bầu trời không có lấy một sao.

Cậu lặng đập tan tòa tháp xúc mà tôi đã cố xây dựng bấy lâu.

“Em…”

“Chỉ muốn được ở chị thôi.”

“Còn biết làm sao bây ?”

“Dù có đắng hay ngọt…”

“Em đều cam tâm tình nguyện.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.