Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
20
Mặt tôi lập tức nóng bừng lên.
cười nói xung quanh càng lúc càng náo nhiệt.
Tôi đưa mu bàn tay chạm lên má mình, thử nhận nhiệt độ, rồi vội vàng đứng dậy lấy cớ vệ sinh.
gương, hai gò má đã đỏ lên thấy rõ.
“…”
Tôi cũng chẳng là men rượu hay nguyên nhân nào khác.
trái tim mình đang đập nhanh đến bất thường.
Sự hỗn loạn giống như trống dồn dập, kéo tôi từng chút một rời xa sự tỉnh táo.
May nước giúp tôi bình tĩnh lại phần nào.
Tôi lau mặt, vừa bước ngoài
nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Em còn chạy đến tận Giang Thị tìm cô , như còn đủ thành ý ?”
“Vâng, là lỗi của em.”
“Em hứa sẽ không tái phạm .”
“Chết tiệt…”
“ từng phạm sai lầm chứ…”
Lại nghe thấy giọng nói .
Tôi bỗng giác như đã cách cả một đời.
qua khúc ngoặt, quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác denim đang dựa vào tường gọi điện.
Nhìn thấy tôi, anh ta cũng sững lại vài giây.
Sau đó cúp máy, nhét điện thoại vào túi rồi về phía tôi.
“Nhìn em cũng đâu gầy bao nhiêu.”
Đó là câu đầu tiên Trần Thanh nói sau khi gặp lại.
…
Thật sự tôi không hiểu nổi anh ta luôn cho rằng sau khi chia tay, tôi nhất phải tiều tụy đến mức không hình người.
“Trần Thanh.”
“Anh tới đây làm gì?”
Tôi nhạt gọi tên anh.
Anh cúi người xuống, dáng vẻ lười biếng như cũ.
“Đương nhiên là tới tìm em rồi, bà cô của anh.”
“Gọi điện mãi không được.”
“Vẫn chịu tha thứ cho anh à?”
“Hay là gỡ anh khỏi danh sách chặn trước đã?”
…
Dạo này công việc quá bận.
Bận đến mức tôi gần như quên mất chuyện mình đã chặn số của anh không muốn nhận mấy cuộc gọi làm phiền.
“Chúng ta kết thúc rồi.”
Tôi đáp lại, bước qua.
Nhưng lại anh chặn đường.
“Kết thúc cái gì?”
Trần Thanh cau nhìn tôi.
Sau nửa năm…
Lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc .
Thật , nhiều điều muốn nói.
Nhưng cuối cùng còn lại một câu.
“Trần Thanh.”
“Anh rồi.”
lại , tôi không .
rằng…
Hình ảnh của Trần Thanh ký ức tôi đã trở thành một cái xác mục nát trôi dạt trên dòng sông mang tên tuổi trẻ.
“ rồi chẳng ?”
Giọng nói của anh dần xuống.
“Chẳng lẽ anh em không chấp nhận được anh?”
“Anh biến thành súc sinh rồi tôi cũng phải chấp nhận à?”
Hơn …
quy con người nhất phải ?
“Anh là loại cặn bã…”
“Nên mới nghĩ cũng giống anh ?”
“Đúng là đạo đức giả thật đấy.”
Trần Thanh cười .
Bất ngờ ép tôi sát vào tường.
“ ?”
“Em buông được anh chắc?”
“Không ở bên anh…”
“Em còn yêu được ?”
“ thế giới của em ngoài anh còn ?”
giác áp chế khiến tôi nghẹt thở.
Tôi trừng mắt nhìn anh.
Bởi anh rõ.
Tôi là kiểu người cực kỳ nghiêm túc tình .
thể thật lòng yêu một người.
một khi đã yêu…
Sẽ khó buông bỏ.
Cho nên anh mới tự tin như .
Tự tin rằng dù anh sai đến đâu.
Tôi cũng sẽ đứng yên tại chỗ chờ anh quay đầu.
Chính thế…
Anh mới dám phản bội.
Dám dây dưa với người khác.
Dám đối xử với tôi lùng đến không còn giới hạn.
Nhưng
Tôi còn kịp lên .
Trần Thanh đã một cú đấm đánh bật sang một bên.
“Chị ơi.”
“Đêm hôm khuya khoắt nguy hiểm lắm đấy.”
“Chị đẹp như …”
“Nhớ tránh xa mấy tên biến thái thích lang thang nhé.”
Cậu thiếu niên cười híp mắt nhìn tôi.
Vừa nói vừa xoay xoay cổ tay như khởi động.
mắt lại lộ chút nguy hiểm cùng hưng phấn khó giấu.
…
Tôi giác…
Cú đấm này, cậu đã nhịn lâu rồi.
“Mẹ kiếp!”
“ là thằng nào?”
Trần Thanh đánh đến mức loạng choạng.
“Chuyện giữa tao với gái tao, đến lượt xen vào chắc…”
Bốp!
Lại thêm một cú đấm .
Thẩm Vũ Tinh túm cổ áo hắn, không chút khách khí.
“Mẹ nó…”
Trần Thanh vừa phản kháng.
Đã cậu quét chân một cái, ngã thẳng xuống đất.
Thấy đánh không lại, hắn lập tức giọng.
“ cứ chờ đấy!”
“Tao giám thương tật rồi kiện tòa!”
“Muốn kiện cứ kiện.”
Thẩm Vũ Tinh bình tĩnh chỉnh lại cổ áo.
Mấy chuyện kiểu này…
Thiếu gia nhà họ Lộ từng sợ.
“Trần Thanh.”
“Tôi không còn là gái của anh .”
Tôi đứng bên cạnh cậu, dứt khoát lên .
“Mẹ kiếp…”
Trần Thanh chửi một .
Máu nóng xông lên đầu, hắn gào lên:
“Không phải gái tao…”
“ là gái thằng này chắc?!”
“Đúng .”
Tôi trả lời nhẹ.
Tự nhiên đến mức chính tôi cũng thấy bất ngờ.
Khoảnh khắc
Không Trần Thanh chết lặng.
ngay cả cậu thiếu niên đang nắm cổ áo hắn cũng cứng đờ.
Cậu đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt mở to nhìn tôi.
Tôi bước tới.
Khoác nhẹ cánh tay lên vai cậu.
Nhìn Trần Thanh đang ngồi bệt dưới đất.
Đột nhiên giác…
Giống như phản diện cuối cùng cũng đánh bại.
người chiến thắng…
Là tôi.
“Đúng .”