Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Biết được chuyện , chính Vũ cũng không trong lòng mình rốt cuộc là cảm giác gì.
Có phẫn nộ.
Có bất bình.
Có cả tiếc nuối.
Nhưng kỳ lạ nhất…
Là tận sâu trong đáy lòng, một tia hy vọng nhỏ bé lại âm thầm nảy mầm.
Người đàn ông …
Đã không còn xứng đáng đứng cạnh Tiểu Vũ .
vì ý nghĩ mà cảm vui mừng.
Đúng là đê hèn thật.
Vũ tự nhốt mình trong cái kén mang tên lý trí.
Trong một nửa con người không ngừng cảnh cáo:
“Không được.”
Thì nửa còn lại lại lặng lẽ lên kế hoạch.
để cô con người thật sự của cậu.
Cậu biết .
Bản thân mình chẳng tốt đẹp gì.
suy nghĩ vừa ích kỷ vừa đáng xấu hổ.
nhưng…
Một ngày nào .
Ánh sáng cuối cũng xuyên qua ý nghĩ đen tối .
Tiểu Vũ phát hiện ra mình phản bội.
Cô tức giận.
Cũng đau lòng.
Cô đã tát tên đàn ông một cái thật mạnh.
Trong màn mưa lất phất.
Vũ cầm chiếc ô màu đen đứng cạnh cô.
Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng cố chấp như cũ.
người con gái trước mặt, cậu cuối cũng ra câu đã cất suốt năm.
“Thật ra…”
“Tớ thích cậu.”
…
bước.
bước một.
Cậu tiến lại gần cô.
Cậu vốn giỏi người khác thoải mái.
giỏi chạm tới lòng người.
Mà Trần Thanh…
Lại ngu ngốc mức tự tay trao người con gái cho cậu.
Trao cho cậu một cơ hội ràng .
cần chậm rãi chút một.
Có lẽ mọi chuyện rồi diễn ra theo đúng mong muốn.
Nhưng đáng tiếc…
Cuộc đời chưa giờ đơn giản như vậy.
chuyện xấu xa mà cậu .
Ông trời nào dễ dàng bỏ qua.
Tiểu Vũ biết hết rồi.
Biết rằng cậu đã lừa cô.
Suốt ba năm.
Cô giận dữ.
Đương nhiên rồi.
Ai gặp chuyện như mà không tức giận chứ?
Thật ra, cậu vốn định tự mình thú nhận.
Dù …
Chủ động ra tốt hơn phát hiện.
…
tiếc.
chậm một bước.
Cô bỏ đi.
Trước rời đi, cô :
“Sau này tôi không dạy em .”
Rồi quay lưng rời khỏi.
…
Ngày hôm .
Trời cũng mưa lất phất.
Vũ ngồi một mình trên bậc thang ngoài phòng thí nghiệm.
Ngón tay vô thức vuốt nhẹ màn hình điện thoại.
“Chúng ta…”
“Thật sự không thể trở lại như trước được ?”
Sticker chú chó nhỏ đáng thương gửi đi.
Nhưng mãi không có hồi âm.
Cậu ngẩng đầu bầu trời xám xịt phủ đầy sương mù.
Rồi tự hỏi.
Liệu đã có lúc nào…
Cậu thật sự chạm tới trái tim cô hay chưa?
…
Có lẽ Tiểu Vũ chẳng giờ biết.
Rằng dù cô luôn cố gắng thu mình vào một góc.
Dù chẳng thích giao tiếp ai.
Thì mặc chiếc áo blouse trắng lên người.
Cô đẹp đẽ như một đóa sen giữa mặt hồ trong vắt.
nổi?
Cô không muốn chuyện cậu .
Cũng chẳng muốn có bất kỳ liên quan nào cậu.
Vũ cảm trái tim mình như xé đôi.
Rơi thẳng xuống vực sâu không đáy.
Cậu ích kỷ.
Cậu u tối.
Trong đầu luôn đầy suy nghĩ chẳng thể mang ra ánh sáng.
Cho nên…
Một mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Phần xấu xí cũng không thể tiếp tục che được .
…
ràng việc vận hành thiết chẳng khó vậy.
Nhưng cậu cố ý giả vờ không biết.
Rồi…
Cô phát hiện ra.
Cô cau mày mắng cậu.
Cuối …
Cô lại chịu chuyện cậu rồi.
Niềm vui trong mắt cậu gần như không nổi.
Khóe môi cũng vô thức cong lên.
Bởi vì cậu biết .
tư cách trưởng nhóm.
Sau mỗi bữa tối, Tiểu Vũ nhất định quay lại phòng thí nghiệm kiểm tra một lượt.
Vì cậu cứ giả vờ loay hoay đống thiết .
Chờ cô xuất hiện.
Sau …
Cô mắng cậu.
“ cả cái này cũng không biết à?”
Rồi lại cúi xuống, kiên nhẫn kiểm tra chút một.
…
Tiểu Vũ dịu dàng quá.
Dịu dàng mức khiến cậu sinh ra cảm giác tội lỗi kỳ lạ.
Hóa ra…
yêu một người.
Trái tim cũng biết đau.
Đêm hôm .
Hai người nhau canh thí nghiệm.
Một đêm không có lấy một vì .
Nhưng Vũ …
cần Tiểu Vũ ở bên cạnh.
Như vậy cũng đã đủ rồi.
Ánh đèn trắng trong phòng thí nghiệm sáng suốt cả đêm.
Tiếng máy móc vận hành đều đặn vang lên.
Nhịp thở của cô dần trở nên nhẹ hơn.
Cuối …
Cô không chống nổi cơn buồn ngủ.
Cô ngủ thiếp đi.
Còn cậu ngồi bên cạnh.
Lặng lẽ ngắm gương mặt .
“Cậu không biết đâu…”
“Tớ đã cậu nhiêu lần rồi.”
Cậu cúi người xuống.
Nhẹ nhàng tiến lại gần.
Trong màn đêm yên tĩnh, khát vọng chôn sâu nhất cũng bắt đầu thức tỉnh.
nhưng…
Ngay trước chạm tới.
Cậu lại dừng lại.
Cậu thiếu gia này…
Đã chờ lâu rồi.
Vậy nên.
Đợi thêm một chút …
Cũng chẳng .
(Hoàn)