Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Em không…”
“Tô Tình.”
Anh cắt ngang lời tôi.
“Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có .”
Tôi ôm con gái đứng giữa sân.
Cơn gió lạnh khẽ thổi qua.
Mang theo chút se lạnh của buổi chiều.
Anh im lặng cởi áo khoác trên người xuống.
Rồi nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.
“Vào .”
“Bên ngoài lạnh.”
Tôi đứng yên.
Không hề nhúc nhích.
Anh không nói thêm gì nữa.
xoay người rời .
Chiếc xe dần dần khuất xa khỏi tầm mắt.
Còn tôi đứng đó.
Khoác trên người chiếc áo của anh.
Trên đó còn lưu mùi hương quen thuộc.
Mùi nước hoa hòa hương thuốc lá nhàn nhạt.
Ngày trước.
Tôi từng mê đắm mùi hương ấy biết bao.
Còn .
Thứ còn là vị chua xót lan khắp tim.
Người giúp việc bước .
“Tô tiểu thư, vào nhà thôi.”
“Bên ngoài lạnh lắm.”
Tôi ôm con theo bà ấy vào .
Căn biệt thự rộng lớn đến bất ngờ.
Ba tầng.
Tông màu trang trí vô ấm áp.
Phòng trẻ em nằm ở tầng .
Tường sơn màu hồng nhạt.
Chiếc giường nhỏ màu trắng.
Khắp nơi đều là thú nhồi bông đáng yêu.
Người giúp việc mỉm :
“Căn phòng này do chính tay Lục tiên sinh chuẩn bị đấy.”
Tôi nhẹ nhàng đặt con gái xuống.
Rồi ngồi bên mép giường.
Trên tủ đầu giường có một khung ảnh.
Là ảnh cưới của tôi và Lục Cảnh Thâm.
tấm ảnh ấy.
Tôi rạng rỡ.
Hạnh phúc đến mức tưởng có nắm giữ thế giới.
Còn anh…
đang .
là nụ rất nhạt.
Trước đây, tôi luôn cho rằng.
là anh không giỏi biểu lộ cảm xúc.
Cho tới tận .
Tôi hiểu.
Không phải anh không biết hiện.
Mà bởi vì…
Anh chưa từng yêu tôi.
Chương 7
Ngày thứ ba kể từ khi chuyển vào biệt thự.
Lục Cảnh Thâm tới.
Anh mang theo rất nhiều thứ.
Quần áo trẻ em.
Sữa bột.
Tã giấy.
Đồ chơi.
…
Nhiều đến mức người giúp việc phải chuyển gần nửa phòng khách chứa hết.
“Anh không cần mua nhiều vậy.”
Tôi lên tiếng.
“Không nhiều.”
“Con bé dùng không hết đâu.”
“Không hết thì để dành.”
Tôi nhìn anh.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Anh muốn đối xử tốt với mẹ con.”
Nghe vậy, tôi bật .
“Thế sao trước đây anh không đối xử tốt với em?”
Anh khẽ khựng .
“ năm kết hôn…”
“Anh ăn cơm với em được bao nhiêu lần?”
“ em dạo được bao nhiêu lần?”
“ em về thăm mẹ được bao nhiêu lần?”
“…”
“Ngay sinh nhật em anh không nhớ.”
“Ngay em dị ứng thứ gì anh không biết.”
“Ngay món ăn em thích nhất là gì anh chẳng rõ.”
“Tô Tình…”
“ anh đóng vai người chồng tốt, người cha tốt gì?”
“Anh không diễn.”
“Vậy anh nói cho em biết .”
“Rốt cuộc lý do hôn là gì?”
Anh im lặng.
“Anh nói !”
“Tô Tình.”
Giọng anh trầm xuống.
“ chưa phải lúc.”
“Vậy khi nào phải lúc?”
“Đợi đến khi anh cướp được con rồi sao?”
“Anh không cướp con.”
“Anh nói dối.”
“Luật sư của anh còn tới tận bệnh viện.”
“Luật sư tới không phải để nuôi con.”
“Vậy là để gì?”
“Là để…”
“Để gì?”
Anh hít sâu một hơi.
“Để em.”
Tôi sững người.
“ em?”
“Em có biết vì sao anh hôn với em không?”
“Vì bên ngoài anh có người khác.”
“Không phải.”
“Vậy thì là vì cái gì?”
“Bởi vì công ty của anh xảy chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Có người muốn đối phó với anh.”
“ điều tra em.”
“Muốn dùng em để uy hiếp anh.”
“…”
“Cho nên anh buộc phải hôn với em.”
“Buộc phải đẩy em xa.”
“Buộc phải khiến tất mọi người đều cho rằng anh không hề quan tâm tới em.”
“Anh nói cái gì?”
“Tô Tình.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt sâu thẳm chưa từng có.
“Anh hôn với em…”
“Là để em.”
Tôi hoàn toàn chết lặng.
Toàn thân bị đóng băng.
đầu còn quanh quẩn câu nói vừa rồi.
hôn…
Là để tôi?
Sao có vậy?
“Anh nói…”
“ hôn là để em?”
“Đúng.”
“Vậy tại sao anh không nói cho em biết?”
“Nếu nói cho em biết…”
Anh khổ.
“Em phối hợp sao?”
“Em ngoan ngoãn ký đơn hôn sao?”
“Em đồng ý rời xa anh sao?”
“Em…”
“Em không.”
“Cho nên anh không nói.”
“Vậy còn ?”
“Vì sao anh nói ?”
“Bởi vì em sinh con.”
“Bởi vì bọn biết đứa bé là con anh.”
“Tiếp tục giấu chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Bọn là ai?”
“Đối thủ cạnh của anh.”
“ muốn gì?”
“ muốn đánh sập công ty của anh.”
“Cho nên…”
“ bắt đầu từ em.”
“ dùng em và con để uy hiếp anh.”
“…”
“Vì vậy anh phải mẹ con.”
“Phải để tất mọi người biết rằng…”
“Các em chính là giới hạn cuối của anh.”
“Cho nên anh muốn nuôi dưỡng?”
“Không.”
“Không phải nuôi dưỡng.”
Anh lắc đầu.
“Mà là giám hộ đối với mẹ con.”
“ có vậy…”
“Anh có danh chính ngôn thuận các em.”
“Vậy còn bản thỏa thuận kia?”
“Đều là diễn cho người khác xem.”
“Năm mươi triệu là bom khói.”
“Vụ kiện nuôi dưỡng là bom khói.”
“Anh muốn tất mọi người nghĩ rằng…”
“Chúng ta đang kiện tụng.”
“ đang giành đứa bé.”