Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
7
Nhưng ta vẫn cảm thấy vô khó xử.
Giống đem thứ ta không để chàng thấy nhất phơi bày ra trước mặt.
Nhà mẹ đẻ của ta không vẻ vang, không sạch, chẳng thể chống lưng ta.
Ta sợ chàng sẽ hối hận cưới ta.
Ta hỏi:
“Bùi Lễ, lúc trước sao chàng cưới ta?”
Tiếng mưa rơi nhỏ dần.
Chàng nắm cán , qua lúc mới đáp:
“Bởi ta cưới.”
Ta không tin:
“Chàng mưu cầu điều gì?”
Chàng ta:
“Mưu cầu .”
Ta ngẩn .
Cuối , chàng rõ hơn:
“Tống Tri Ninh, ta cưới không phải Tống gia, không phải thánh thượng ban hôn.”
“Là ta chủ động xin chỉ.”
Nước mưa men theo nan nhỏ xuống.
Chàng nghiêng chiếc về phía ta, rất nhanh nửa vai của chàng ướt mảng.
Ta vội đưa định đẩy chiếc trở .
Bùi Lễ giữ chặt cán :
“Đừng động.”
“ phục của chàng ướt rồi.”
Bùi Lễ cúi đầu vết nước trên phục:
“Về thay là được.”
Ta lấy khăn ra, lau phần áo bị ướt chàng.
“Nếu ta mãi phiền phức thế thì sao?”
Chàng cúi đầu ta, dường không hiểu sao đó là vấn đề.
“Vậy thì cứ xử lý mãi thôi.”
Ta cúi đầu.
Bùi Lễ lấy từ áo ra chiếc khăn được gấp vuông vức, đặt vào ta.
Chàng nghiêm túc :
“Tống Tri Ninh.”
“Phiền phức không phải là sai.”
“ coi là phiền phức, mới là sai.”
8
Đêm hôm đó, ta không ngủ được.
Bùi Lễ đưa ta về phòng, :
“Ngày mai, nếu hỏi gì, ta đều sẽ trả lời.”
Sáng hôm sau, cung đưa tới thiệp .
Trưởng công chúa mở tiệc thưởng sen, các mệnh phụ và nữ quyến kinh tham dự.
Vốn dĩ ta không đi.
Nhưng trên thiệp ghi rõ ràng tên của ta.
Bùi Lễ xem xong thiệp , cau mày.
“Không đi thì không cần đi.”
Ta hơi do dự:
“ thất lễ không?”
Chàng mỉm :
“Cứ bị bệnh là được.”
dáng vẻ nghiêm túc của chàng khi nghĩ cách cáo bệnh giúp ta, ta không nhịn được bật :
“Bùi đại , giờ chàng dối thành thạo vậy rồi sao?”
Chàng trầm chút:
“ mà tùy cơ ứng biến, không tính là dối.”
Ta đưa cầm lấy thiệp :
“Ta đi.”
“Bọn họ xem trò của ta.”
“Nếu ta không đi, họ sẽ rằng ta sợ.”
Bùi Lễ không khuyên ngăn, chỉ :
“Dẫn theo Thanh Hòa.”
Thanh Hòa là nha hoàn chàng phân ta, lanh lợi vô .
Ngày ta đến dự tiệc thưởng sen, cố ý váy màu xanh nhạt, không đeo trang sức quá quý giá.
Hoa sen phủ Trưởng công chúa nở vô đẹp.
Ta vừa ngồi vào chỗ, :
“Vị này chắc là Bùi ? Nghe đến từ Giang Nam, chẳng trách dung mạo thanh tú nước vậy.”
Thoạt nghe thì giống lời khen.
Nhưng lập tức tiếp lời:
“Thương hộ Giang Nam giàu , nuôi dưỡng ra những cô nương kiều quý là chuyện bình thường. Chỉ là lễ nghi ở kinh thành nhiều, e rằng Bùi nhất thời chưa quen.”
Ta còn chưa kịp mở miệng, cô nương váy màu nguyệt bạch che miệng :
“Bùi đại quản lễ pháp, chắc hẳn ở nhà dạy dỗ rất nghiêm. Bùi gả sang lâu vậy, không biết học được quy củ của kinh thành chưa?”
Cả bàn tiệc bật lên những tiếng khe .
Ta nâng chén lên, chậm rãi nhấp ngụm.
hơi đắng.
Ta chợt nhớ tới câu viết cuốn sổ của Bùi Lễ.
【Tống Tri Ninh không thích đắng.】
thế, ta đặt chén xuống.
Cô nương váy nguyệt bạch nhướng mày:
“ không thích loại này sao?”
Ta lắc đầu:
“Hơi đắng.”
Nụ trên mặt ta nhạt đi đôi chút:
“Đây là Quân Sơn Ngân Châm của phủ Trưởng công chúa.”
Ta đặt chén xuống:
“ là ngon.”
“Chỉ là không hợp khẩu vị của ta mà thôi.”