Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ có thấy cô gái xinh đẹp trên hình nền không? Đó là dâu ruột của tôi đó! Anh tôi mê ấy lắm, một ngày không thấy ảnh là buồn ngày luôn.”
“Vì tình yêu thuần khiết của ảnh, ơn lại máy giúp tôi không?”
Tôi lặng người.
Cái “người yêu” trong hình nền ấy… biết là mình có trai nữa cơ mà.
Rồi tôi tự trấn an bản thân.
Tôi cũng không đến nỗi tệ, có khi bức ảnh đó từng người ta đăng lên mạng, trở thành ảnh phổ biến rồi bị người bán lấy hình nền cũng nên.
vụ mật khẩu sinh nhật, trên đời này có bao nhiêu người sinh cùng ngày với tôi – chắc cũng là trùng hợp thôi.
Sau một hồi suy luận như phim trinh thám, tôi lại thấy mấy lời của người bán trẻ con đến mức đáng yêu.
Chỉ đòi lại cái máy mà bày ra nguyên một màn tình cảm lâm li bi đát.
Kiểu này chắc chỉ có học sinh tiểu học mới nghĩ ra nổi.
Tôi nhanh chóng lời: “, tôi sẽ gửi lại máy .”
Biết là họ gửi nhầm, phản ứng đầu tiên của tôi là phải lại ngay.
Tôi chẳng hề do dự.
Vì tôi sợ nếu lâu quá, bên kia nôn nóng quá mà báo công an phiền toái lắm.
Tôi mới thi đỗ vào biên chế giáo viên, công việc thật sự ổn định, không muốn dính rắc rối .
Bên kia thấy tôi đồng ý lại máy, lập tức gửi hàng loạt tin cảm ơn kèm emoji khóc lóc.
Cũng không tôi phải vất vả :“Cảm ơn anh nha, anh là người tốt thiệt sự!”
“Tôi lát nữa sẽ đến trước trung tâm thương mại gần Trường Tiểu học Phụ, chắc gần anh đó. Gặp nhau ở đó không? Anh tới gọi tôi nha!”
“.”
Tôi gật đầu, ôm máy tính xuống , chạy đến trung tâm thương mại.
Nhưng nhìn quanh khắp trước cổng vẫn không thấy ai giống mô tả, tôi định rút điện thoại ra gọi…
bất ngờ thấy học sinh lớp mình – Phàm.
Nó đầu nhìn cái đồng hồ thông minh trên , miệng lẩm bẩm điều đó, chân dậm xuống đất liên tục, trông cực kỳ căng thẳng.
thấy nó, tôi lập tức nhớ lại chuyện xảy ra sáng nay trong giờ ra chơi.
Thằng bé rón rén tiến lại gần hỏi tôi: “Cô ơi, cô có trai ạ?”
Tôi ngẩn người một chút, rồi thật thà lắc đầu:“ có.”
Nghe xong, nó vỗ cái bốp, kéo thêm một gái trong lớp – Mẫn Mẫn, hai ngẩng đầu nhìn tôi, gương mặt vô cùng nghiêm túc:
“Cô ơi, có hai lựa cô…”
Nói đến đây nó ngập ngừng, vò đầu bối rối, trong túi ra một tờ giấy , lướt mắt qua vài dòng rồi ngẩng lên tiếp tục:
“Một là cô dâu của , hai là cô dì của ấy, cô … không ạ?”
Tôi thực sự… không hiểu nổi mấy đứa nói cái luôn á!
Tôi chợt nhớ ra — Phàm chính là trai của Mẫn Mẫn.
Lúc này, Mẫn Mẫn cũng luống cuống huơ hùa theo: “Đúng rồi đúng rồi cô ơi, anh họ đẹp trai dịu dàng, cao lắm, cao tận 1m90 luôn, ảnh là cảnh sát đó, dáng người siêu đẹp luôn…”
Tôi dở khóc dở cười, ra hai đứa nhóc này đến mai mối tôi.
Nhưng tôi cũng không tâm mấy lời ngây ngô của học sinh lớp Ba.
Tôi giơ hai ngón lên, đùa lại: “Vậy cô cũng hai hai lựa nhé — một là bài tập gấp đôi, hai là bài tập gấp ba. cái nào nào?”
nghe đến “bài tập gấp đôi”, hai gương mặt hớn hở bỗng đông cứng.
Phàm rõ ràng hoảng thấy rõ, mặt xíu méo xệch.
Cậu bé vội kéo Mẫn Mẫn bỏ chạy, không ngoái đầu lại.
Nghĩ lại chuyện lúc đó, tôi hơi rùng mình một chút. Ba.p c.ai d.ang y.eu
Phàm đúng kiểu “máy phát thanh mini”, mồm miệng lanh chanh lắm, tôi sợ lát nữa nó lại chạy đến bắt tôi “ dâu” hay “dì” nữa mệt.
Hồi học, học sinh sợ gặp thầy cô ngoài đường.
Giờ giáo viên rồi, tôi lại sợ gặp học sinh ngoài đường.
Tôi quay lưng không do dự, ngẩng đầu 45 độ nhìn trời, rồi lại nhìn mũi chân mình.
Giả vờ không thấy .
Kết quả — càng sợ điều điều đó càng tới.
“Tình cờ quá cô ơi!”
Phàm vẫn nhìn thấy tôi.
Nó vẫy cắm chạy về phía tôi, bước chân lạch bạch.
“Tình cờ ghê á cô !”
Rồi giọng nó bỗng xuống, nghe đầy căng thẳng: “Cô không phải chờ trai chứ…?”
“……”
Tôi bóp trán bất lực.
Nhìn nó một lúc, tôi nhận ra nó một mình, không có người lớn cùng.
Nhìn đồng hồ, đã hơn 7 giờ rưỡi tối. Dù là mùa hè nhưng trời cũng tối gần hết rồi.
Tôi người xuống, ngang tầm mắt với nó, lo lắng hỏi:“Sao con ở đây vậy? Không về à? Ba mẹ đâu?”
Phàm giơ cái đồng hồ thông minh trên lên, mím môi, nghiêm túc nói:“Con nhìn có vẻ là chịu về , nhưng thật ra là âm thầm bảo vệ tình yêu của anh con… và tính mạng của con nữa!”
Câu lời đầy chất anime khiến tôi suýt nghẹn.
Nhưng thấy nó mà cứ đứng lủi thủi một mình ở đây, tôi vẫn không yên tâm, nhẹ giọng nhắc:“Ba mẹ con có biết con ở đây không? Trời tối rồi, không an toàn đâu, mau về .”
Phàm lắc đầu, chỉ về phía chiếc xe sang bóng loáng đậu ven đường:“Không sao đâu cô , tài xế con và xe đều ở đó mà.”
Tôi: “……”
Nói xong, nó lại đầu nhìn chằm chằm vào đồng hồ thông minh của mình.
Lúc này tôi mới sực nhớ — mình đến đây lại máy tính người bán, mà đến giờ vẫn gặp ai.
Anh ta có nhắn là tôi đến nơi gọi điện anh ta.
Tôi lấy điện thoại, bấm số mà anh ấy gửi.