Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

14

Phàm nói anh thích tôi hồi cấp ba.

tôi thì… thực sự chẳng nhớ nổi là từng có một bạn học như .

Anh kể: hồi ấy có viết thư tình cho tôi, viết xong thì đám bạn cầm trộm nhét tay tôi.

Tôi nghe nói là thư của “ai đó” gửi , đọc đã tỏ thái độ ghét bỏ, thẳng tay ném thùng rác.

hôm đó, anh luôn cho rằng tôi cực kỳ ghét anh.

Anh bắt tự soi mói bản thân.

Không phải học dở chứ? thì anh lao học.

Không phải gầy quá chứ? ai chả thích có múi bụng? thì anh tập gym.

Không hợp gu chắc? Rồi anh thấy bảng danh hiệu của tôi có ghi mục tiêu là “Đại học Cảnh sát Nhân dân” — thế là anh thi.

Nhắc Đại học Cảnh sát, ký ức mơ hồ nào đó tôi chợt sống lại.

Năm thi đại học ấy, quả thực có một bạn nam trường “ chót bảng leo thẳng trường cảnh sát top ”.

Tôi nhớ mang máng là bạn thân tôi từng kể vụ đó.

hồi đó tôi thi không tốt, chẳng muốn nghe ai khoe thành tích nên không quan tâm.

Hơn … mục tiêu của tôi bao giờ là cảnh sát cả.

“Cái bảng danh sách thành tích ấy in nhầm mục tiêu đại học của tôi với bạn nam ngồi cạnh.”

Phàm ngẩn người, vẻ mặt thoáng chút phức tạp.

Tôi vội vàng an ủi: “Anh nên thấy may mắn . Nếu anh giáo viên thật thì chắc chắn chúng ta không có cơ hội đâu — tôi ghét đồng nghiệp.”

Anh kể, sau khi add liên hệ của tôi, anh nghĩ: “ Thư Phàm là đứa quậy phá như , thế nào gây . lúc gọi phụ huynh thì anh có cớ tới gặp tôi.”

anh tính sai rồi.

Tuy Thư Phàm nghịch thật, với một giáo viên như tôi — phó mặc hết thảy cho dòng đời xô đẩy — thì tuyệt đối không bao giờ gọi phụ huynh mấy nít.

Rồi sau này, anh thấy những bài đăng của tôi trên mạng xã hội — những bức ảnh “tình yêu” ngọt ngào tôi tự dựng lên.

Anh tưởng tôi đã có người yêu.

Nên hôm tôi lấy máy tính, dù mọi đã rất rõ ràng… anh vẫn lạnh lùng nói một câu: “Tôi không thích cô.”

anh sợ tôi cảm thấy gánh nặng. Sợ tôi khó xử.

Anh chỉ muốn âm thầm đứng sau, lặng lẽ nhìn tôi.

rồi… anh thấy tôi dõi. Thấy tôi sống một . Lại người ta rình rập.

Anh thay đổi quyết định.

những tấm ảnh tôi đăng, anh nhìn ra hình xăm ở góc ảnh — là trên tay bạn trai cũ của cô bạn thân tôi.

Ban , anh chỉ tò mò: “Người đàn ông này có gì đặc biệt cô ấy lại thích?”

Sau rồi lại vô tình dõi ra — người đó dính hành vi phạm pháp.

Anh nghĩ tôi đau lòng, thất vọng, tổn thương…

Anh không hề nghĩ rằng — người đó không phải là bạn trai tôi.

… anh biết rồi, tại sao sau đó lại không tìm tôi ? Tránh mặt tôi?”

Tôi hơi không hài lòng, chất vấn.

Phàm cúi , ánh mắt bình thường đầy khí thế giờ lại buồn buồn rũ xuống.

Anh đáp nhỏ: “ anh muốn xử lý dứt điểm mấy vụ án trước, rồi xin nghỉ phép dài để đuổi em.”

Tôi nhướn mày hỏi: “Em khó đuổi lắm à?”

“Dù khó hay dễ, anh đều muốn đuổi một cách nghiêm túc. Em xứng đáng.”

16

sau đó, ở gần nhau, Phàm cứ có hay không có xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi không biết nấu ăn, nên anh đảm nhận luôn cả ba bữa một ngày.

Dần dần, tôi quen với việc ăn cơm là phải có anh ngồi đối diện.

Sáng hôm đó, tôi chuẩn mãi không thấy anh đâu.

Thấy lạ, tôi tính gõ cửa nhà anh xem sao.

Vừa giơ tay, thì cửa tự động mở ra — anh đứng ngay sau đó.

Anh trông không ổn lắm, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, như thể cả đêm không ngủ.

Tôi giật : “Anh bắt tội phạm suốt đêm à?”

Anh tránh ánh mắt tôi, gãi sau : “Không… anh mơ. Mơ thấy em.”

“Mơ thấy em?”

Tôi nhíu mày, khó hiểu.

Anh gật , lí nhí: “Ừ.”

Tôi xúc động muốn khóc, suýt lại lôi ra mấy câu sáo rỗng sến súa như:

“Chúc anh phát tài.” “Chúc anh thuận buồm xuôi gió.” “Người tốt như anh nhất định có phúc báo.” “Trúng số độc đắc, lên chức, sinh tám , tình yêu viên mãn…”

“( thiếu một câu.)” “Yêu người mộng.”

Tôi: “……”

“Anh mơ thấy em là bạn của anh. mơ… không muốn tỉnh lại .”

Anh vừa nói, vừa đỏ tai lên tận gò má.

Ơ khoan?

Nếu chỉ là mơ thấy tôi bạn thôi… thì ánh mắt đâu cần có lỗi như ?

Càng nhìn anh, mặt anh càng đỏ rực, tôi rối loạn.

Muốn… hôn quá.

“Không , tỉnh lại .”

Tôi nhón chân, hôn nhẹ lên má anh: “Anh không tỉnh, bạn anh sắp đói chết rồi nè.”

“Ơ… hả?”

“Anh cần bạn nhắc lại lần à?”

“Bảo bối, hôn thêm cái không? Lúc nãy nhanh quá, anh kịp cảm nhận gì hết…”

“Cả đời có thể hôn nhau cơ , vội gì… em thật sự rất đói rồi, anh nấu cơm nha?”

Hôm đó, thuyền nhỏ tên “Phàm Phàm” cuối cùng giương buồm, lặng lẽ tiến khu rừng rậm xanh thẳm anh đã ngước nhìn suốt bao năm.

(Toàn văn hoàn.)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn