Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Đúng. Đã ngày liên tiếp. Ngày đầu tiên đứng im cửa, ngày thứ bắt đầu gõ cửa. Ban quản lý đã trích camera—”

“Camera không quay rõ đâu.” Cô ấy nói. “Góc camera ở 4 có vấn đề, vĩnh viễn không quay được diện khuôn mặt.”

“Sao cô biết?”

“Bởi vì khi đó tôi cũng từng báo cảnh sát.”

đầu điện thoại đồng thời im lặng mấy giây.

Tôi nghe tiếng cô ấy hít thở, không ổn định và hơi run rẩy.

“Khi đó cô… gặp tình trạng giống hệt tôi?”

“Giống hệt.” Cô ấy nói. “Đầu tiên là đứng cửa không nhúc nhích. Sau đó bắt đầu gõ cửa. Tiếp đến là vuốt cửa. Sau đó… nhìn vào từ khe dưới cửa.”

Lòng bàn tay cầm điện thoại của tôi đầy mồ hôi.

“Chuyện đó kéo dài bao lâu?”

“Đứt quãng hơn một tháng.” Giọng cô ấy như ép ra từ kẽ răng. “Không phải ngày nào cũng đến. Có cách , ba ngày, có đến liên tục. Tôi không ra quy luật.”

“Báo cảnh sát có tác dụng không?”

“Không. Mỗi lần cảnh sát đến, đều rời đi. Camera không quay được mặt. Ban quản lý nói sẽ tăng cường tuần tra, khi có người tuần tra đi qua thì không đến. Giống như biết khi nào không có ai quan sát vậy.”

Tôi nhắm mắt lại.

“Sau đó tại sao cô chuyển đi?”

Đầu dây bên kia im lặng lâu.

“Bởi vì có một tối, không chỉ gõ cửa.”

“…Có ý ?”

“Hôm đó tôi tăng ca về muộn, khoảng hơn mười một giờ. Khi mở cửa tôi không để ý. Vào nhà xong, tôi cửa đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Khi rửa xong đi ra…”

Cô ấy dừng lại.

Tôi có thể nghe cô ấy đang hít sâu.

“Trên bàn trà phòng khách thêm một thứ.”

“Thứ ?”

“Một chiếc . Không phải của tôi. Là một chiếc cũ và đã gỉ. Tôi không biết nó nào, bằng cách nào. Tôi chắc chắn khi ra ngoài, trên bàn trà không có .”

“Ý cô là có người đã vào nhà?”

“Tôi không biết. ấy tôi sợ phát điên, ngay đêm chỉ thu dọn chiếc túi bỏ đi, đến ở nhà bạn. Ngày hôm sau tôi chủ nhà để trả nhà. Tôi không dám cầm chiếc đó, cứ để nó lại trên bàn trà.”

Tôi theo bản năng nhìn sang bàn trà phòng khách.

Mặt bàn sạch sẽ, chỉ có điều khiển từ xa và một gói khăn giấy.

“Cô có từng điều tra xem đó là của nơi nào không?”

“Không. Tôi không dám. Khi đó điều duy nhất tôi nghĩ là phải rời khỏi nơi ấy.” Cô ấy dừng lại. “Sau đó tôi chuyển đến phía bắc thành phố, đổi khu chung cư, đổi số điện thoại. Tôi còn tưởng chuyện đó đã kết thúc.”

“Khoan đã. Cô nói đã đổi số điện thoại? số cô đang nghe là số cũ—”

“Số cũ của tôi từng hủy, đây là số . Còn số cũ gửi nhắn… ba tháng tôi đã đăng ký sử dụng lại. Bởi vì có mấy tài khoản ngân hàng liên kết với số , đổi lại quá phiền phức.”

“Vậy sao cô nhận được nhắn của tôi?”

“Thì số nhận được mà.”

Tôi nhìn lịch sử gửi nhắn. Quả thực được gửi đến số chị Đinh cung cấp.

“Cô nói cô từng hủy số đăng ký sử dụng lại?”

“Đúng.”

“Vậy khoảng thời gian bỏ trống, có khả năng số từng được người khác sử dụng không?”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.

“Tôi không biết… Nhà mạng có thể thu hồi số cấp lại. tôi đến điểm giao dịch làm thủ tục, họ nói số vẫn luôn đứng tên tôi, chưa từng thu hồi.”

Tôi tạm thời gác nghi vấn sang một bên.

“Trình Dao, tôi còn muốn hỏi cô một chuyện. Khi ở đó, cô có từng hiểu xem đây tòa số 3 từng xảy ra chuyện không?”

cũng sao?” giọng cô ấy có thêm một chút cay đắng. “Bài đăng trên diễn đàn?”

“Đúng. Nói rằng có một ông lão một mình qua đời nhiều ngày được phát .”

“Khi đó tôi cũng bài viết ấy, không được thêm thông . Sau đó tôi hỏi một bảo vệ cũ của khu chung cư, kiểu người đã nghỉ hưu ấy. Ông ấy nói…”

“Nói ?”

“Ông ấy nói khoảng năm, sáu năm , ở 4 tòa số 3 có một ông lão một mình, chết khoảng hơn mười ngày được phát . Ông ấy là nam, hơn sáu mươi tuổi, giáo viên đã nghỉ hưu, không có con, vợ mất sớm, một mình.”

4 tòa số 3.

“Căn nào?”

“Ông ấy nói không nhớ. chắc chắn là 4.”

401 hoặc 402.

“Ông lão đó… chết như thế nào?”

“Chết tự nhiên. Nhồi máu cơ tim hay huyết não đó. Ra đi đột ngột, không kịp cầu cứu. Ban quản lý nhiều ngày không có ông ấy ra ngoài, thêm việc hàng xóm nói ngửi mùi lạ nên phá cửa.”

Cổ họng tôi khô khốc.

“Sau khi ông ấy qua đời, căn nhà đó thế nào?”

“Được bán. Người thân xa gia đình đến xử lý hậu sự. Nhà vừa rao đã được bán nhanh vì giá hạ thấp. Sau đó là chủ nhà , tôi thuê.”

“Cô có biết bán cho ai không?”

“Không biết. có thể hỏi chủ nhà. Chủ nhà của là người mua căn đó.”

Tôi sững người.

Chị Đinh?

Căn nhà chị Đinh mua là căn nơi ông lão kia chết?

Căn tôi đang là nơi đó?

Khoan đã.

Tôi hít sâu, bảo mình đừng vội.

401 và 402.

Người bảo vệ cũ chỉ nói 4, không nói căn cụ thể.

Nếu là 402 thì không liên quan đến tôi.

Nếu là 401—

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.