Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Viền tỷ ấy đỏ hoe: “Bây giờ là Thái tử phi, chỉ có mới giúp được ta.”

Ta mỉm cười: “Trưởng tỷ không phải chán ghét nhất nữ tử khuê phòng leo cành cao, mượn quyền thế sao?”

Huyết sắc trên mặt tỷ ấy rút sạch.

Ta nói tiếp: “Tỷ bảo ta tâm cơ sâu nặng, bảo ta giả vờ ngoan ngoãn, bảo người ta khắp kinh thành này có đầy rẫy.”

“Giờ đây, trưởng tỷ cũng phải cầu xin một kẻ ‘đầy rẫy’ ta sao.”

Tỷ ấy nắm chặt lấy tay áo, khớp ngón tay trắng bệch.

Nếu là đây, chắc chắn tỷ ấy nhảy dựng mắng ta.

Nhưng hôm nay, tỷ ấy chỉ cúi gằm mặt xuống.

Tranh, là ta sai .”

Ta nhìn tỷ ấy rất lâu.

Rốt cuộc tỷ ấy cũng nói được câu này.

Chỉ tiếc là, quá muộn .

“Trưởng tỷ không phải là biết lỗi.”

Ta nói, “Tỷ chỉ phát hiện , không còn ai chiều chuộng tỷ nữa thôi.”

Nước tỷ ấy thi nhau rơi xuống.

“Ta chỉ sống không giống một nữ bình thường.”

Ta bình tĩnh nhìn tỷ ấy: “Nhưng tỷ lại tận hưởng sự bảo hộ phận nữ mang lại.”

Tỷ ấy sững sờ.

Ta gằn từng chữ: “Tỷ mặc nam trang, uống rượu, đua ngựa, người ta khen tỷ phóng khoáng.

Tỷ đêm khuya qua lại với nam , phụ che giấu giúp tỷ.

Tỷ gây họa, khóc lóc nói bọn họ dồn ép tỷ.”

“Trưởng tỷ, không phải tỷ sống không giống một nữ nhi.”

“Tỷ chỉ sự tự do của nam , lại không trả cái giá phải gánh vác hậu quả nam .”

Lần này, tỷ ấy không phản bác lại lời nào.

Trong điện yên ắng mức chỉ còn nghe thấy tiếng tàn lửa lách tách trong lò hương.

Đột nhiên tỷ ấy ngẩng đầu , trong ánh ngập tràn vẻ thảm hại.

“Vậy còn thì sao?”

Thái tử phi , có sung sướng không?”

Ta rũ nhìn chiếc vòng ngọc đeo trên cổ tay.

Là Tiêu Minh Triệt đích đeo ta vào đêm qua.

Ngài bảo Đông Cung nước sâu, bảo ta đừng chuyện gì cũng một mình tự chống đỡ.

Nhưng ngài cũng nói, nếu ta tự mình đứng vững, ngài chống ta một khoảng trời không bao giờ sập.

đây ta không bao giờ tin những lời vậy.

Vì phụ cũng từng nói bảo vệ ta.

cũng từng nói luôn nhớ ta.

Nhưng Tiêu Minh Triệt thì khác.

Ngài chưa bao giờ nói suông.

Ngài bảo không xứng xen vào chuyện của ngài, đoạn tuyệt con đường thăng tiến của .

Ngài bảo Trần phó tướng đáng chết, để từng bằng chứng một được đặt ngự án của Bệ hạ.

Ngài nói ta sự kiên nhẫn, thật sự dừng lại khi ta chau mày, kiên nhẫn chờ ta tiếng những khi ta trầm mặc.

Ta ngước nhìn trưởng tỷ.

“Có sung sướng hay không, không phiền trưởng tỷ phải bận tâm.”

Tỷ ấy bị đâm một nhát.

Hồi lâu sau, tỷ ấy thấp giọng hỏi: “ ta không?”

Ta không đáp ngay.

sao?

thì có .

tỷ ấy có tất cả mọi thứ.

tỷ ấy dễ dàng có được sự thiên vị của phụ , có được ánh của , có được câu nói “tỷ ấy chỉ là tính tình bộc trực”từ tất cả mọi người.

Nhưng sau này ta nhận , một kẻ được sự thiên vị dung túng mức sinh hư, thực sự quá lãng phí sức lực.

Tỷ ấy nắm giữ rất nhiều.

Nhưng chưa bao giờ học được cách để giữ chặt lấy.

“Ta không tỷ nữa.”

Ta nói.

Tỷ ấy ngây ngẩn nhìn ta.

Ta nói tiếp: “Nhưng ta cũng không tha thứ tỷ.”

Môi tỷ ấy khẽ run .

Ta gọi cung : “Tiễn đại cô xuất cung.”

Tỷ ấy hoảng hốt: “ Tranh, ta còn chưa gặp Trần phó tướng!”

Ta nhìn tỷ ấy: “Hắn bị áp giải pháp trường .”

Sắc mặt tỷ ấy tức khắc tái mét.

“Không thể nào…”

“Trưởng tỷ, giờ .”

Tỷ ấy lảo đảo lùi lại một bước, bỗng quay ngoắt bỏ chạy ngoài.

Cung định cản lại.

Ta giơ tay ngăn cản: “Cứ để tỷ ấy đi.”

Xuân Đào đứng cạnh nhíu mày: “ , nếu tỷ ấy ầm ĩ …”

không ầm ĩ được đâu.”

Ta nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài điện.

“Pháp trường không phải là phủ.”

Ngày hôm đó, trưởng tỷ rốt cuộc cũng không kịp nhìn Trần phó tướng lần cuối.

Lúc tỷ ấy chạy , chỉ kịp nhìn thấy máu văng ba thước, đao phủ thu đao.

Nghe nói tỷ ấy nôn mửa ngay tại chỗ.

Về phủ sốt cao li bì ba ngày.

Phụ túc trực bên giường tỷ ấy, chỉ qua một đêm dường già đi chục tuổi.

sau khi bị tước chức quan, gia lụi tàn rất nhanh.

Những kẻ gọi hắn là huynh đệ giờ đây tránh hắn tránh tà.

Hắn chạy phủ xin gặp trưởng tỷ.

Trưởng tỷ không gặp.

Hắn lại chạy về Châu, tìm lại tình cảm xưa cũ thời niên thiếu.

Nhưng nhà cũ của tổ mẫu sớm bị bán đi, cây lựu cũng bị chủ mới chặt củi đun.

Hắn đứng chôn chân cửa cả một ngày trời, cuối cùng bị dầm mưa đổ bệnh.

Lần sau cùng ta nghe được tin tức về hắn, là chuyện của nửa năm sau.

gia tìm hắn một chức tiểu lại bị đi đày viễn xứ, nơi nghèo nàn hẻo lánh, quanh năm gió cát mịt mùng.

lúc đường, hắn nhờ người đưa tới một chiếc hộp gỗ.

Bên trong là một chiếc hoa đăng cũ kĩ.

Trên mặt có hai chữ viết nguệch ngoạc: A Tranh.

Đó là chiếc hồi nhỏ hắn hứa ta.

Xuân Đào hỏi: “ , có nhận không?”

Ta nhìn lướt qua một cái.

Giấy bồi từ lâu bị mọt cắn lốm đốm mấy lỗ nhỏ.

Thứ đồ muộn, không phải là đền bù.

là sự phiền.

Ta hờ hững buông một câu: “Đốt đi.”

Khi ánh lửa nuốt trọn giấy dán , ta bỗng nhớ lại đêm hội hoa đăng năm ấy.

Bên sông, ánh rực rỡ vạn nhà.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.