Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Anh đóng cửa lại. không gian chật hẹp, không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt. Anh quá cao, đứng căn phòng này giống như một cái cây lớn bị bứng vào một chậu hoa nhỏ, luống cuống lại mang một sự tồn tại vô cùng hiển nhiên.

“Đơn ly hôn anh xem rồi.” Anh rút mấy tờ giấy từ túi áo , đặt lên bàn trà. Tôi để ý những tờ giấy đó bị anh bóp hơi nhàu, các góc có nếp gấp gấp lại nhiều lần. Chắc là anh đọc đọc lại rất nhiều.

“60 vạn?” Anh bật một tiếng ngắn ngủi, không buồn , mà là nực . “Em kết hôn anh hai , đòi 60 vạn?”

“Đó là tiền hồi môn bố tôi để lại. Tiền anh tôi không lấy một xu.”

“Nên em nhất quyết đòi ly hôn?”

.”

“Tại sao?” Anh bước lên một bước, cúi nhìn tôi. Trên anh vẫn là mùi hương gỗ thông và tuyết tùng quen thuộc. Tôi từng rất mùi này, ngửi tức ngực.

anh công tác không nghe máy? Hay Ôn Như Yên?” Anh kéo lỏng cà vạt, như đang cố kìm nén cảm xúc gì đó, “ Ôn Như Yên anh có thể …”

“Không cần .” Tôi lắc , “Phó Cẩn Châu, những việc anh làm không cần tôi. Hai qua anh làm gì có nào anh từng tôi chưa?”

Anh há miệng, không nói được lời nào.

Tôi dựa vào cạnh kệ sách, khoanh tay nhìn anh. Tư thế này chắc làm anh khó chịu, đây tôi chưa bao nhìn thẳng vào anh như thế. Tôi luôn cúi , hoặc hơi nghiêng , cố gắng tránh đối diện trực tiếp. Không sợ anh, mà sợ nhìn sự hèn mọn chính mình mắt anh.

Bây tôi không sợ nữa, tôi không còn tâm.

“Anh còn lần tiên chúng ta gặp nhau không?” Tôi bỗng nhiên hỏi.

Anh ngẩn , dường như đang cố lại. Một lâu sau, anh không chắc chắn đáp: “Bữa tiệc gia đình do ông nội sắp xếp?”

“Không .” Tôi mỉm , “Là ở cửa hàng tiện lợi dưới sảnh công ty ông nội anh. Hôm đó trời mưa rất to, tôi ngoài quên mang ô, đứng trú mưa cửa. Anh từ trên lầu xuống, tài xế che ô anh. ngang qua tôi, anh dừng lại một chút, bảo tài xế đưa ô tôi.”

Anh sững . Anh không này, anh đó là một cái nhấc tay, thậm chí có thể là tài xế làm, anh đứng bên gật đồng ý mà thôi.

tôi thì ròng rã ba .

đó tôi không biết anh là ai, này thật tốt.” Tôi chậm rãi kể lại, “Sau này mà ông nội Phó giới thiệu tôi lại chính là anh, lòng tôi vui mừng khôn xiết. Tôi nghĩ, hóa là anh.”

“Tôi nghĩ, ông trời đối xử tôi vẫn còn tốt chán.”

Tôi rũ mắt xuống, nụ nhạt dần.

“Sau này tôi mới biết, anh đối ai cũng dịu dàng. trừ tôi.”

Căn phòng chìm vào tĩnh mịch. Dưới lầu vẳng lên tiếng trẻ con đuổi nhau đùa ầm ĩ, đằng xa có đang mở nhạc, một bản nhạc Quảng Đông rất cũ, giai điệu cứ đứt quãng bay lên, như một bức ảnh cũ phai màu.

Phó Cẩn Châu đứng mặt tôi, yết hầu nhúc nhích, giống như có thứ gì đó mắc nghẹn cổ họng, muốn nói lại không nói được.

“Thư Dư…”

“Anh có anh về nhà ngủ được mấy đêm không?” Tôi bẻ đốt ngón tay đếm anh nghe, “ ngoái cả , 17 ngày. nay , 5 ngày rưỡi. Nửa ngày đó là anh về rạng sáng, trời chưa sáng rồi.”

đó anh …”

“Tôi biết anh .” Tôi gật , “Anh mức không có thời gian trả lời tin nhắn tôi, mức không sinh nhật tôi, mức ngày kỷ niệm cưới cũng quên. Phó Cẩn Châu này, tháng mẹ anh sinh nhật, anh chuẩn bị quà từ đó một tuần. Tuần nữa bạn anh chuyển nhà mới, anh hủy hai cuộc họp để chúc mừng. Tuần phim mới Ôn Như Yên mắt, anh bao trọn 30 rạp

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.