Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Thấy xung đột sắp leo thang, ông nội đột nhiên kéo tay tôi lại.

Ông nhìn đám người kia, ánh mắt không phẫn nộ, mà là một vẻ bình tĩnh sâu thẳm không thấy đáy.

Ông chậm rãi lên : “Giỏi, giỏi lắm.”

Rồi ông quay sang tôi: “ Hà, đi, khiêng trong chính ra đây.”

Tôi sửng sốt: “Ông ơi, khiêng ra làm gì ạ?”

“Khiêng ra đây.”

ông không cho phép phản bác.

Tuy khó hiểu nhưng tôi vẫn nghe theo.

Đó là một chiếc vuông Bát tiên làm bằng gỗ trắc, rất nặng, là đồ do cố tôi truyền lại.

Tôi vã cả mồ hôi hột mới bê được nó ra giữa .

Đám trật tự đô thị cũng dừng tay, tò mò nhìn ông cháu, không tôi định dở trò gì.

thấy ông nội quay , một lát sau, ông cẩn thận ôm ra một vật chữ nhật dài được bọc trong tấm lụa màu vàng.

Ông kính cẩn đặt vật đó lên chiếc Bát tiên.

Sau đó, ngay trước mặt tất cả mọi người, ông cẩn thận gỡ từng lớp lụa vàng ra.

Bên dưới lớp lụa vàng, là một thanh trường kiếm cổ kính, có cả vỏ kiếm.

Vỏ kiếm làm bằng da cá mập, trên khảm ngọc thạch, dù nhuốm màu thời gian nhưng vẫn thấy được xa hoa lộng lẫy thuở .

đội trưởng nhếch mép cười khẩy: “Sao?”

“Lão già, định đao kiếm đe bọn này à?”

Ông nội không thèm đáp.

Ông vươn ngón tay kẹp lấy chuôi kiếm, từ từ, thong thả rút thanh kiếm ra khỏi vỏ.

“Keng——” Một âm thanh trong trẻo, vang dội như rồng gầm vang lên khắp .

Đó là một thanh kiếm như thế !

Lưỡi kiếm hẹp dài, toát ra luồng hàn quang sắc lạnh, dù trời đang âm u nhưng ánh sáng của nó vẫn như phản chiếu ảnh con người.

Trên thân kiếm chi chít những hoa văn uyển chuyển như dòng nước chảy, tinh xảo tuyệt luân.

Một luồng sát tức thì tỏa ra ngợp trời.

Tất cả những người có mặt đều bị thanh kiếm này trấn áp, trong chốc lát, cả im phăng phắc.

Ông nội cầm thanh kiếm, ánh mắt quét qua từng người một, cuối cùng dừng lại trên mặt đội trưởng.

“Thanh kiếm này của tôi, là Trạm Lư.”

“Ba trăm năm trước, một vị tướng quân họ Diệp nó để chém đầu những tham quan ô lại từ tam phẩm trở xuống.”

“Hôm nay, tôi không muốn nó để chém người.”

Ông nội ngừng lời, nói đột nhiên trở nên sắc bén.

“Tôi muốn hỏi một câu: Hôm nay, kẻ dám động một ngọn cỏ cành cây của họ !”

【Chương 4】

Kiếm Trạm Lư!

Khi chữ này phát ra từ miệng ông nội, tôi hoàn toàn đứng .

Trạm Lư, chẳng là một trong Ngũ Đại Danh Kiếm do bậc thầy đúc kiếm Âu Dã Tử thời Xuân Thu rèn ra trong truyền thuyết sao?

Thanh kiếm của lòng nhân đạo, trọng của quốc gia!

Mặc dù tôi thanh kiếm trên tay ông nội chắc chắn không là thanh thần binh thượng cổ trong truyền thuyết, nhưng riêng đó, và thế bức người toát ra từ chính nó, cũng đủ khiến bất kỳ ai cũng kinh hồn bạt vía.

Nụ cười trên mặt gã đội trưởng bay biến, thay đó là nghi ngờ và bất an.

Gã tuy không xem đồ, nhưng nhìn cũng thanh kiếm này tuyệt đối không là phàm phẩm.

luồng hàn ập mặt khiến gã sinh ra nỗi e dè theo bản năng.

“Lão… Lão đừng có ở đây mà người!”

“Cầm đồ đồng nát sắt vụn định ai hả?”

Gã mạnh miệng la hét, nhưng bước chân lại bất giác lùi về sau nửa bước.

Ông nội cười lạnh, cổ tay rung nhẹ.

nghe “Ong” một , thân kiếm phát ra một ngân khẽ.

Ông tiện tay nhặt một chiếc lá rụng trên đá, nhẹ nhàng thả lên lưỡi kiếm.

Không hề có khựng lại , chiếc lá như bị một con dao vô lướt qua, lặng lẽ chia làm nửa, từ từ rơi xuống đất.

Thổi tóc đứt làm đôi!

Chém sắt như bùn!

Cảnh này khiến tất cả mọi người đều hít một ngụm lạnh.

Đây mà là đồng nát sắt vụn à?

Rõ ràng là một thanh bảo kiếm sắc bén vô cùng!

Mặt gã đội trưởng trắng bệch.

Gã có ngu đến mấy cũng thừa , gia đình mà sở hữu được món đồ cỡ này tuyệt đối không hạng mà gã có thể chọc .

Chuyện này vượt quá giới hạn của việc gây rắc rối thông thường.

Nhỡ đâu đối phương là một nhân vật “bá đạo” ở ẩn đó, hôm nay gã thật đá trúng tấm sắt thép rồi.

tôi… tôi cũng làm việc theo pháp luật…” Gã vẫn cố gân cổ lên, nhưng đuối hẳn.

Ông nội bước lên một bước, mũi kiếm hơi nhấc lên, thẳng về phía gã.

“Pháp luật?”

“Kẻ lạm quyền, mượn việc trả thù riêng, ức hiếp dân lành, đó là pháp luật ai?”

“Kẻ coi Quốc bảo là đồ cá nhân, cưỡng đoạt, đe , mua chuộc, đó lại là pháp luật ai?”

Ông nội mỗi nói một câu là lại tiến lên một bước.

đội trưởng bị thế của ông cho liên tục lùi bước, cuối cùng chân mềm nhũn, ngã bệt xuống vũng bùn, vô cùng nhếch nhác.

Đám đàn em của gã cũng đưa mắt nhìn nhau, không ai dám tiến lên bước .

Khắp viện, ngoại trừ gió, lại bước chân trầm vững của ông nội.

Đúng lúc căng thẳng tột độ này, đầu hẻm bỗng vang lên phanh xe cháy đường.

Ngay sau đó, một nói quen thuộc hớt hải vang lên: “Dừng tay!”

“Dừng tay lại hết!”

Tôi ngoảnh đầu lại, thì ra là Giáo sư Trần!

Ông ấy dẫn theo người, thở hồng hộc chạy .

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong , đặc biệt là khi thấy thanh kiếm Trạm Lư trong tay ông nội, cả người ông ấy sững sờ.

… Lão !”

đang…” Ông ấy rảo bước đến trước mặt ông nội, liếc nhìn gã đội trưởng đang ngồi bệt dưới đất, lại nhìn thanh bảo kiếm tỏa hàn quang lấp lánh, trên mặt lộ ra vẻ thấu hiểu.

Ông ấy quay phắt lại, tức giận quát gã đội trưởng: “Làm bậy!”

“Thật là làm bậy!”

người là người của đơn vị ?”

“Ai cho người quyền đến đây thực thi pháp luật?”

người có lão tiên sinh đây là ai không!”

đội trưởng lóp ngóp bò dậy từ dưới đất, nhìn thấy thẻ tác đeo trước ngực Giáo sư Trần, nhuệ lập tức xẹp quá nửa.

“Giáo… Giáo sư Trần?”

tôi… tôi nhận được tin báo…” “Tin báo?”

“Tôi thấy là có người mượn việc trả thù riêng thì có!”

Giáo sư Trần không nể nang ngắt lời gã, “Ông là Người bảo vệ Quốc bảo được nước nhận!”

của ấy cũng là đơn vị cần được bảo vệ trọng điểm!”

người đến đây phá phách, dỡ bỏ, được ai phê chuẩn chưa?”

gì?”

“Người bảo vệ Quốc bảo?”

Gã đội trưởng hoàn toàn đần mặt ra.

Giáo sư Trần chẳng thèm để ý đến gã nữa.

Ông quay lại, một ánh mắt gần như thành kính, nhìn thanh kiếm Trạm Lư trong tay ông nội.

Môi ông ấy run rẩy, nói cũng pha lẫn kích động.

“Lão … Đây… Đây chẳng lẽ chính là thanh ‘Kiếm của Diệp ’ mà năm xưa đích thân mang về từ hải ngoại trong truyền thuyết sao?”

Ông nội liếc nhìn ông ấy, từ từ tra kiếm vỏ.

“Lão Trần, ông đến rồi.”

chữ “Lão Trần” khiến tất cả những người có mặt đều ngây người.

Giáo sư Trần, đó là chuyên gia học giả máu mặt trong thành phố, vậy mà ông nội tôi lại gọi thẳng là “Lão Trần”?

Thế nhưng, Giáo sư Trần như nghe được niềm vinh hạnh to lớn, liên tục gật đầu: “Vâng, vâng, tôi đến rồi.”

“Tôi vừa nghe tin bên này có chuyện là chạy ngay sang đây.”

“May mà đến kịp lúc, không để chịu ấm ức.”

Ông ấy quay lại trừng mắt lườm gã đội trưởng một sắc lẹm.

người đứng trơ ra đó làm gì?”

không mau xin lỗi !”

“Sau đó thì cút ngay cho tôi!”

Gã đội trưởng lúc này làm gì gan nói thêm nửa câu thừa thãi, vội vàng dẫn theo đám đàn em xin lỗi rối rít rồi cụp đuôi chuồn mất dạng.

Căn nhỏ rốt cuộc cũng lấy lại được vẻ tĩnh lặng.

Tôi nhìn ông nội, lại nhìn Giáo sư Trần, trong đầu rối như tơ vò.

Kiếm của Diệp ?

Mang về từ hải ngoại?

Người bảo vệ Quốc bảo?

Tôi có cảm giác đứa cháu trai sống hơn mươi năm trên đời như tôi, như chưa từng thực hiểu ông nội của mình.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.