Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

8

“Vậy nguyên nhân người chia tay thật sự cô tìm người khác ?”

Khi Cố Quân hỏi ra câu này, dường như anh do dự rất lâu.

Tôi nở với anh một nụ cười nhạt, ra hiệu anh không lo sẽ tổn thương tôi.

“Không .”

Tôi nhớ lại lúc đó, trong lòng có chút cảm khái.

“Sau khi tốt nghiệp, công việc của anh bận.”

“Tôi không muốn bệnh của mình mà lỡ thời gian của anh , nên tìm bác sĩ tâm lý để điều trị chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.”

vậy số lần tôi tiếp xúc da thịt với anh ít. Anh bắt đầu cho rằng tôi không yêu anh nữa.”

Cố Quân sờ sờ mũi.

“Chỉ vậy thôi?”

“Trong buổi họp lớp, kính áp tròng của tôi rơi. Lúc đó tôi một bóng lưng rất giống anh , ôm nhầm người.”

“Không vừa hay Hứa Bùi , anh rất tức giận.”

Nhớ những lời anh lúc chia tay, trong lòng tôi vẫn có chút nghẹt thở.

“Thẩm Thu, tôi không em thật sự ai không từ chối!”

“Uổng công tôi tưởng em thích tôi theo bản năng sinh lý. Không chỉ đàn ông đều có thể khiến em không phát bệnh.”

Anh dùng sức nắm lấy vai tôi, đỏ ngầu tôi:

“Mấy nay không dính lấy tôi nữa, có sớm có người bên ngoài không? xem, em cắm cho tôi bao nhiêu cái sừng ?”

Tôi dáng vẻ cuồng loạn của anh chọc giận.

“Đúng vậy, anh tưởng anh duy nhất của tôi ? Buồn cười. Anh tưởng chỉ dựa mình anh có thể dịu chứng thèm khát da thịt của tôi à?”

“Vậy tôi sống nổi không?”

Sau khi tôi cãi nhau một trận lớn, cứ thế chia tay.

Có lẽ khi đó anh sớm nghi tôi .

từ một anh ôm mười lần.

một chỉ anh ôm ba lần.

một lần không .

Tôi cứ tưởng những lời tôi trong chia tay đều chỉ lời tức giận.

Không anh lại nghiêm túc.

Cố Quân lái xe đưa tôi dưới khu chung cư.

Anh quay đầu sâu tôi, thành khẩn:

“Chuyện nghỉ việc, cô về suy nghĩ lại đi. Cô tin của tôi. Mất đơn hàng này đối với công ty chưa chắc chuyện xấu.”

“Hơn nữa, cô không một người qua đường trong đời mà từ bỏ tiền đồ của mình.”

“Cố Quân, tôi chỉ một thư ký bình thường, đáng để anh tốn nhiều công sức giữ lại như vậy ?”

Tôi không người chậm hiểu.

Trước đây luôn cảm Cố Quân đối xử với tôi và những người khác đều giống nhau.

Nhưng những hành động của anh trong nay.

Khiến tôi rất khó không nghĩ nhiều.

Cố Quân cong cong mày .

“Sau khi cô chỉnh sửa bản cáo bạch niêm yết cho công ty , toàn bộ văn bản gần như được nâng lên mấy tầm. Công ty có thể niêm yết thành công, công lao của cô không nhỏ.”

những tài liệu công ty nộp cho cơ quan chính phủ, cô viết tốt nên dự án của mới tiến triển thuận lợi như vậy.”

Cố Quân có chút nghiêm túc :

“Công ty cô.”

Anh lại nhỏ bổ sung:

“Tôi vậy.”

Tôi hơi căng thẳng ấn nút dây an toàn.

Lại phát hiện thế nào không mở được.

Bàn tay thon dài rõ khớp xương của Cố Quân vươn tới, nhẹ nhàng ấn một cái.

Dây an toàn nhanh chóng trượt khỏi người tôi.

Lúc này, khoang mũi tôi mùi hương cỏ cây nhàn nhạt trên người anh bao phủ.

Tôi có chút căng thẳng tạm biệt anh:

“Cảm ơn, tôi về trước đây.”

“Ngủ ngon.”

Cố Quân rất bình tĩnh.

Nếu như vành tai anh không đỏ lên.

Tôi vừa leo tầng bốn.

Liền nghe một quen thuộc.

“Muộn vậy mới về?”

9

Hứa Bùi dựa tường, vẻ mặt dò xét tôi.

“Xe đỗ dưới lầu gần mươi phút . Trong khoảng thời gian đó em và Cố Quân gì?”

“Liên quan gì anh.”

Tôi mở túi tìm chìa khóa mở cửa.

Hứa Bùi vẫn không chịu rời đi, điệu cợt nhả:

“Anh chỉ có mười tám phút, thời gian ngắn như vậy có thỏa mãn được em không?”

Động tác vặn chìa khóa của tôi khựng lại.

Tôi quay đầu nhẹ nhàng liếc anh một cái:

anh biết hôm nay tôi chỉ một lần? Mọi phương diện của anh đều dài hơn anh.”

xong, tôi vặn cửa chuẩn đi .

Không Hứa Bùi lại xông theo.

“Rầm” một tiếng, anh đóng cửa lại.

tay Hứa Bùi mạnh mẽ ép tôi tường.

Sắc mặt anh xanh mét, nghiến răng hỏi tôi:

“Em với anh ?”

Lực bóp vai tôi của anh dần siết chặt, gần như muốn bóp nát xương tôi.

“Mời anh ra ngoài!”

Hứa Bùi như không nghe lời tôi, âm trầm hơn:

người ở trên xe chơi trò máu me à? Thẩm Thu, không bây giờ em chơi lớn như vậy.”

Tôi dùng hết sức giãy khỏi tay anh, hung hăng tát mặt anh.

“Hứa Bùi, anh thật ghê tởm!”

Mặt anh tôi tát lệch sang một bên, vẻ âm u trong đáy không hề che giấu.

“Em đúng, tôi có thứ ghê tởm hơn nữa đây!”

Hứa Bùi đột nhiên nhào về phía tôi, vươn tay muốn kéo quần áo của tôi xuống.

“Em chẳng tháng ? Vậy mà anh vẫn được? Anh không ghê tởm à?”

Anh một tay giữ chặt cổ tay tôi, tay lại đang kéo khóa quần tôi.

Trong lúc giãy giụa, quần áo tôi xộc xệch.

Tôi sợ hãi mức không kìm được rơi hàng nước .

Ánh Hứa Bùi tôi sâu hơn.

Anh bắt đầu hôn lung tung lên mặt tôi, lẩm bẩm:

“Đừng khóc. Em chẳng bảo tôi kiểm tra ? Vậy bây giờ tôi sẽ kiểm tra thật kỹ xem em có lừa tôi hay không!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.