Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

8.

Tính kỹ lại.

Tôi quen Hoắc Trầm Chu trên mạng bốn năm.

Chúng tôi quen nhau nhờ bộ phim “Bố Già”, thông qua phần bình luận trực tiếp.

hai đều rất thích phần đầu của bộ phim, thế là cứ vậy mà trò với nhau.

Hoắc Trầm Chu bày tỏ tình cảm với tôi.

Anh nói anh thích tôi, muốn kết hôn với tôi.

Nhưng tôi từ chối.

Làm sao tôi có kết hôn với một đàn ông quen qua mạng được chứ?

Tôi nói với anh rằng gia đình tôi rất giàu có, đối tượng kết hôn của tôi nhất định liên hôn môn đăng hộ đối.

Hoắc Trầm Chu nói điều kiện của anh không tệ.

Anh nói có mấy căn biệt thự ở Thượng Hải, mấy căn biệt thự ở Bắc Kinh, vài căn tứ hợp viện, thậm chí ở Anh còn có lâu đài.

Tôi chỉ nghĩ anh đang khoác lác.

Điều kiện gia đình tôi vốn rất tốt, nhưng chưa chắc có tư cách mua được tứ hợp viện.

Sau đó, tôi dần ít trò với Hoắc Trầm Chu trên mạng.

Bởi vì…

Bố mẹ bắt đầu giới thiệu đối tượng liên hôn cho tôi.

Trong đống ảnh xem mắt , tôi nhìn thấy Hoắc Trầm Chu.

Anh rất đẹp trai, đẹp đến mức khiến tôi chảy nước miếng…

Tôi tin nhắn của anh:

“Được thôi, chỉ anh hôn vợ , em anh.”

Trên ghế sofa, Hoắc Trầm Chu đột nhiên hít sâu một hơi.

Anh đứng dậy nhìn tôi:

“Em về rồi.”

Rõ ràng là cố ý kiếm để nói.

Tôi vừa thay giày ở cửa vừa :

“Ừm.”

Hoắc Trầm Chu đi về phía tôi, vẻ mặt có chút lúng túng:

con gái anh thích… bảo anh hôn em.”

Tôi suýt nữa trợn trắng mắt.

Hoắc Trầm Chu!

Anh… anh nói thẳng như vậy sao?!!!

Hoắc Trầm Chu nói:

“Nếu em không đồng ý thì không sao.”

Tôi thay giày xong, lập tức ôm lấy eo anh:

“Em đồng ý.”

Đây là lần đầu tiên tôi và Hoắc Trầm Chu có khoảng cách gần như vậy.

Hơi ấm trong lòng anh khiến tôi lưu luyến.

Nhưng cơ anh lại cứng đờ.

Hai còn lúng túng đặt ra phía sau:

“Đường Điềm, anh vẫn chưa chuẩn bị xong.”

“Hôn thôi mà, đơn giản lắm.”

Tôi vòng qua cổ anh, nhìn mắt anh, chậm rãi nói:

“Anh chỉ cúi đầu xuống là được.”

Hoắc Trầm Chu hít sâu một hơi.

Cuối cùng cúi đầu.

Tôi kiễng chân lên, chạm anh.

Đôi anh rất ấm.

Lồng ngực anh lúc đập nhanh đến đáng kinh ngạc.

Hai anh gần như vô thức vòng qua eo tôi.

Dường như anh quên hô hấp, đứng ngây tại chỗ.

Tôi được đà lấn tới, tham lam mà vụng về muốn tiến thêm một chút.

Đúng lúc , Hoắc Trầm Chu bỗng buông , lùi lại một bước:

“Đủ rồi!”

Anh thở hổn hển, cầm lấy điện thoại trên ghế sofa, gần như chạy trốn về phòng .

Tôi khẽ liếm .

của anh…

Quả rất dễ khiến ta lưu luyến.

Không bao lâu sau, điện thoại tôi nhận được tin nhắn của Hoắc Trầm Chu.

“Bảo bối, anh hôn rồi.”

“Bây giờ chúng ta có mặt được chưa?”

“Anh không chờ nổi muốn được em.”

 

9.

Tôi anh:

“Không được đâu.”

Hoắc Trầm Chu gần như ngay lập tức bằng một dấu :

“?”

Anh lại :

“Bảo bối, rốt cuộc anh làm thế nào em mới chịu anh?”

Tôi nói:

“Anh ứng một yêu cầu của vợ anh.”

Hoắc Trầm Chu im lặng.

Rất lâu sau, anh mới gửi tới một tin nhắn:

“Nếu như… bảo anh làm phản bội em thì sao?”

Tôi cười:

“Vậy anh ứng.”

Hoắc Trầm Chu:

“Anh không làm được.”

Tôi:

“Chỉ anh thỏa mãn yêu cầu của , em anh, tuyệt đối không nuốt .”

Hoắc Trầm Chu :

“Lần em còn lừa anh nữa sao?”

Tôi :

“Tuyệt đối không!”

Để hiện thành ý của , tôi mặc bộ váy ngủ ren màu đen, đứng trước gương chụp một tấm ảnh từ xương quai xanh trở xuống.

Sau đó gửi cho anh.

“Lần anh tin em rồi chứ? Em nói không lừa anh, thì nhất định không lừa.”

Hoắc Trầm Chu :

“Được, anh làm theo yêu cầu của em.”

Không lâu sau, cửa phòng tôi bị gõ.

Tôi lên tiếng:

đi.”

Hoắc Trầm Chu đẩy cửa bước , vẻ mặt vô cùng khó xử.

Tôi giả vờ :

“Chẳng anh nói muốn ly thân sao?”

Anh đứng ở cửa, giọng nói rất nhẹ:

con gái anh thích… bảo anh tới đây, ứng một yêu cầu của em.”

Tôi nhướng mày:

đúng là vừa rộng lượng vừa lương thiện.”

Hoắc Trầm Chu lại nghiêm túc gật đầu, giọng nói còn mang theo chút tự hào mà trước nay tôi chưa từng nghe thấy:

“Ừm, rất đơn thuần, rất lương thiện.”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Nhưng vẫn cố nhịn, cắn răng :

“Vậy anh ứng yêu cầu của em sao?”

Hoắc Trầm Chu hít sâu một hơi:

“Anh cố gắng.”

Tôi nhìn chằm chằm anh, chậm rãi nói từng chữ:

“Chúng ta kết hôn ba năm, anh chưa từng chạm em.”

“Cho nên, yêu cầu duy nhất của em là… được ở bên anh.”

Hoắc Trầm Chu lập tức buột miệng:

“Anh không làm được!”

Nói xong, anh quay định bỏ đi.

Tôi không ngờ Hoắc Trầm Chu lại thuần tình đến mức .

Tôi vội vàng xuống giường, từ phía sau nắm lấy cổ anh:

“Anh đừng đi.”

“Vậy em đổi sang một yêu cầu khác.”

Giọng tôi mềm xuống:

“Đêm nay anh ở đây với em một đêm, không làm gì , được không?”

Thân hình Hoắc Trầm Chu khựng lại.

Cuối cùng, anh vẫn gật đầu.

Chỉ ở bên tôi một đêm.

Không làm gì .

đó, anh vẫn có làm được.

Tôi đi phòng tắm.

Tắm được một nửa mới phát hiện quên mang đồ ngủ.

Tôi gọi lớn:

“Hoắc Trầm Chu, anh có lấy giúp em bộ đồ ngủ được không?”

Anh :

“Ở đâu?”

Tôi nói:

“Trong ngăn kéo thứ hai của tủ quần áo.”

Hoắc Trầm Chu:

“Được.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.