Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
4
Tối về nhà, Trần Triều dựa ghế sofa bóng đá. Tôi đứng trước mặt anh, chống nạnh. Anh mất kiên nhẫn vẫy :
“Tránh ra.”
Tôi hậm hực nhìn chằm chằm anh: “Anh có yêu đương không?”
Anh không ngẩng đầu: “Không có.”
“Em không tin, có là cô Lisa không?”
Anh nhìn tôi với mặt cạn lời: “Pizza gì? Em muốn ăn pizza à?”
“Đừng giả vờ! Chính là cái cô tóc gợn sóng to, mặt trông toàn ‘công nghệ và sự tàn nhẫn’ cứ sáp lại gần anh .”
Tôi hậm hực nhắc nhở anh. Anh đảo mắt một vòng, phản ứng mất vài giây: “Cái người có bọng mắt mọc ngược à?”
Tôi: …
“Đúng, cái người cắt mí mắt to kiểu Châu Âu .”
Anh liếc tôi một cái: “Anh mù đi tìm một người còn xấu hơn cả em.”
“Anh, anh, anh…”
Tôi giận tím mặt, giật cái điều khiển TV trong anh.
“Em muốn chương trình tạp kỹ của nam thần tôi.”
Chuyển TV sang kênh giải trí, Trần Triều nhìn người trên màn hình, không giấu ghét bỏ.
“Chỉ thế thôi à? Cái thứ không ra nam không ra nữ này, Trần , mắt em mù mức ?”
“Trần Triều, không lăng mạ thần tượng của em!”
Tôi trừng mắt nhìn anh.
“Anh biết cậu ấy đã cố gắng nhường không?”
Trần Triều khẩy một tiếng. Bình tĩnh điện thoại ra, lướt một lát, đưa một đoạn video ngắn cho tôi .
Tôi liếc nhìn, vội vàng quay mặt đi, mặt đỏ bừng.
“Trần Triều, anh… anh vô liêm sỉ!”
Trong video là mấy người đàn ông, làm chuyện không thể miêu tả. Anh gõ đầu tôi, nhắc nhở tôi:
“ thần tượng của em nỗ lực thế này.”
Tôi này nhận ra, nam chính trong video, lại chính là nam thần tôi hâm , nhiệt tình phục vụ ba ông già, lập tức giống nuốt con ruồi chec.
WeChat vang tin nhắn của Thẩm Đường:
【 , vé concert của chồng cậu…】
Tôi: 【Không, là chồng cậu…】
Điện thoại của Trần Triều vẫn phát video.
“Anh tắt đi, ghê tởm chec đi !”
Tôi giận dữ, quay người đi phòng tắm. bôi sữa thể, vô tình bơm ra hơi nhiều. Đột nhiên có một ý tưởng nảy ra trong đầu.
5
Khi tôi đi ra, Trần Triều đã về phòng ngủ nằm . Tôi lén lút dựa cửa.
“Anh, anh ngủ chưa?”
Anh lật mình: “Ngủ .”
Tôi lẳng lặng bò bên cạnh anh, kéo kéo quần áo anh: “Anh trai.”
Anh không thèm nhìn tôi: “Không có .”
Tôi: …
“Có gọi bố cũng vô dụng.”
Đồ chó chec, đề phòng cao thế.
“Sao anh cũng nghĩ em tìm anh là chỉ để xin thế? Anh đúng là tâm hồn đen tối .”
Tôi trực tiếp bôi chỗ sữa thể dư thừa mặt anh.
“Anh ơi, gần đây anh kiếm vất vả , để em da cho anh nhé.”
Anh cau mày đầy ghét bỏ.
“Anh đây là đàn ông con trai, bôi cái thứ thơm phức làm gì?”
“Em nói cho anh biết, không da thì anh sẽ già nhanh hơn .”
“Anh già cũng là vì em chọc tức ra.”
Tôi bôi loạn xạ trên mặt anh, “OK, trẻ ra mười tuổi.”
, tôi chìa về phía anh: “Thanh toán đi, một vạn.”
Trần Triều lộ mặt lừa đảo.
“Lọ kem mặt của em làm bằng vàng à, đòi một vạn? Bán em đi có đáng giá một vạn không?”
Tôi vòi vĩnh: “Phí dịch vụ một vạn, nghề của bản tiên nữ này là số một thiên hạ.”
Anh vuốt vuốt khuôn mặt bóng dầu của mình, ghét bỏ lộ rõ không che giấu .
“Em đi hỏi thăm ở mấy chỗ dịch vụ, một vạn người ta làm những gì?”
“Anh… đồ vô liêm sỉ!”
Mặt tôi đỏ bừng, dứt khoát giở trò cùn tới cùng: “Em không cần biết, em chỉ cần thôi.”
“Cần làm gì?” Anh phiền chec đi .
“Mua quần áo chứ sao, anh thấy tiên nữ lại mặc đồ cũ bao giờ chưa?”
“Vậy em đã thấy tiên nữ táo bón năm ngày không ị ra chưa?”
Trần Triều hỏi ngược lại tôi, bắt chước giọng điệu của tôi : “Anh ơi, cứu mạng, em làm tắc bồn cầu !”
“Á á á Trần Triều, em giec anh!”
6
Nhắc chuyện này, dạ dày tôi lại cuộn buồn nôn. Hồi , Trần Triều vừa ăn xong khoai lang nướng thì đi thông bồn cầu cho tôi.
Anh vừa thông vừa nôn. Tôi nhìn lướt qua, trợn mắt há hốc.
“Anh ơi, anh… ăn phân à?”
Tôi “oẹ” một tiếng nôn theo. Cuối cùng, Trần Triều đuổi theo dọa đ/á/nh gãy chân tôi.
“Em không cần biết, em không có quần áo , em mua. Không đưa , em không đi đâu hết.”
Tôi giở trò lì lợm cùng, chiếm anh không chịu đi.
Hồi nhỏ nhà nghèo, tôi chỉ có thể ngủ chung với Trần Triều. Tôi ngủ không ngoan, còn luôn quen thói gác một chân người anh, anh ghét bỏ ra mặt. này anh kiếm mua nhà lớn, cuối cùng cũng đuổi tôi đi.
Ngay này, tôi quyết tâm nằm lì trên anh, ép anh chi để đổi sự yên tĩnh.
“Nhanh , nếu không tối nay anh cứ thế ngủ đi.”
Tôi đe dọa anh. Tôi cựa quậy một con sâu thịt khổng lồ, cố gắng đẩy anh xuống. Nhưng cái đồ chó này trông không béo, sao lại nặng thế cơ chứ!!!
Tôi đẩy anh mép , nhưng anh vẫn nằm , không hề nhúc nhích.
“ thôi.”
Anh bỗng nhiên khẽ một tiếng. Thế lại ôm eo tôi từ phía . Đã nhiều năm chúng tôi không ngủ chung , cánh anh rất cứng, cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
“Anh… anh làm gì đấy…”
“Anh sợ mình rơi xuống đất.”
Hơi thở anh rất nóng, đặc biệt là này phả tai tôi, nhồn nhột. Tôi cảm thấy tai mình muốn bốc hỏa.
“Có bản lĩnh bò đàn ông, sao lại đỏ mặt?”
Anh và chế giễu tôi.
“Ai… ai đỏ mặt chứ…”
“Thừa nhận đi cút về phòng ngủ.”
Anh nhắc nhở.
“Em không!”
Tuyệt đối không chịu thua, ai sợ ai. Tôi nhắm mắt lại thể sắp hy sinh, ngủ thì ngủ. ai chịu không nổi trước.
Trần Triều trầm trầm. Hơi thở nóng bỏng của anh phả tai, không khí tĩnh lặng mức có thể nghe thấy nhịp tim của anh.
Thời gian trôi thật chậm…