Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Anh phóng xe bay về nhà. Anh không một nào, vẻ u ám đáng sợ. Anh đặt tôi , tôi nắm c/h/ặ/t vạt áo anh không chịu buông .

“Anh, em chịu…”

Anh trầm , nhanh chóng cởi cà vạt, cởi áo sơ mi người đi vào phòng tắm.

Tôi: …

Tôi một chịu lăn lộn trên .

Không , anh lại, toàn thân ướt sũng, nhỏ từng giọt nước lạnh lẽo.

“Anh…”

Tôi khàn giọng gọi anh. Anh đứng trước , nhìn xuống tôi.

“Mộ Mộ, anh có với em là phải ngoan ngoãn ở nhà không được ra ngoài không? Tại sao không ?”

“Anh, em sai …”

Tôi cố gắng chịu đựng sự chịu.

“Sai thì sao? Lần vẫn tái phạm à?”

Anh giơ bóp lấy cằm tôi. Ánh mắt mang theo hàn ý, ngữ khí là sự tức giận không thể kìm nén:

“Trần Mộ, có phải anh chiều em quá không?”

“Nếu hôm nay anh không xuất hiện thì em có biết gì sẽ xảy ra không? Ba người đó sẽ nhục em, video, tung mạng đấy.”

“Anh sẽ băm vằm những kẻ tổn thương em thành trăm mảnh.”

Ý thức của tôi đã càng càng hỗn loạn, không thể nhịn thêm được một giây nào nữa.

“Hu hu, em chịu quá, anh đừng nữa được không…”

Anh chec lặng nhìn tôi, hơi thở dồn dập.

“Anh không được thì gọi người khác !”

Tôi không chịu nổi, đưa xuống eo. Anh lại trực tiếp bắt lấy cổ tôi, giơ đầu.

“Người khác? Gọi ai ?”

Anh cười lạnh một tiếng, thế mà lại cầm lấy chiếc cà vạt bị rơi ra trói tôi lại.

“Hu hu, Trần Triều anh, anh là đồ vương bát đản…”

“Anh thả em ra…”

“Đồ khốn!”

“Đồ chó chec!”

Tôi tức giận mắng anh liên tục. Anh lặng lẽ nhìn tôi, khẽ cười.

“Tốt lắm, cứ tiếp tục mắng đi.”

Tôi cắn c/h/ặ/t môi, chịu mức bật khóc.

“Anh…”

“Anh hôn em một cái được không…”

Anh nhìn tôi, hơi thở nặng nề.

Anh đè người tới, cúi đầu hôn đi giọt nước mắt đang lăn dài của tôi. Anh mở hộp nhỏ tôi rơi lần trước trên đầu ra.

, đó.

Tôi đã được giải thoát.

anh thì chưa.

Tôi bị anh đè dưới thân, liên tục bị anh ép hỏi.

“Mộ Mộ, có thể anh trai không?”

“Được, được, được…”

“Anh, em nhất định sẽ ngoan ngoãn anh, không chống đối, không cãi lại…”

ban cãi lại một câu, buổi tối anh trai sẽ đòi lại gấp đôi.”

Tôi thức trắng cả đêm.

15

hôm tỉnh dậy, người đã tàn phế. Trần Triều hiếm khi không ra khỏi nhà sớm, tôi được anh ôm lòng.

Tôi gác chân eo anh, bị bỏng rát. Tôi giật , vội vàng bỏ xuống. Anh tựa cằm đầu tôi, giọng khàn khàn.

đau không?”

Giờ hỏi thì có ích gì, hôm tôi cầu xin thế nào anh không buông tha, nhất quyết bắt tôi phải nhớ bài học.

Tôi đi không thèm để ý anh. Anh thì đã nguôi giận, tôi vẫn bực tức. lòng lại có quá nhiều nghi vấn và lo lắng.

Tôi lại lén đầu lại, hỏi anh:

“Người đi cùng em hôm …”

“Lâm Áo không sao.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Mấy tin tức trên báo là thật hả anh? Họ anh phạm nhiều tội.”

“Có phải anh đang thế tội cho Hoắc Thâm không? Tại sao người bị phanh phui trên mạng lại là anh?”

Tuy anh không cho tôi biết của anh, những xảy ra gần đây quá kỳ lạ, rõ ràng là nhằm vào một Trần Triều.

“Anh, anh sẽ không phải đi tù thật chứ?”

Tôi mơ hồ lo lắng, nghẹn ngào hỏi anh.

“Nếu anh thật sự đi tù thì em phải sao?”

“Hừ, em sẽ đợi anh tối đa ba năm, nếu anh không ra, em sẽ đi tìm một người trẻ hơn, dịu dàng hơn…”

Tôi ôm c/h/ặ/t lấy anh, lắng nhịp tim của anh.

“Anh, anh sẽ không sao đâu đúng không?”

Trần Triều vuốt ve đầu tôi từng chút một.

“Mộ Mộ, dạo anh sẽ bận, không chăm sóc được em, em không phải vẫn muốn đi chơi sao, anh đã xin nghỉ giúp em bên trường , anh đặt vé máy bay cho em, em đi chơi vài đi, nếu một buồn chán thì rủ Thẩm Đường đi cùng…”

“Em không đi!”

Tôi không nhịn được nữa ngắt anh.

“Anh, em không đi đâu hết, em sẽ ở nhà đợi anh, em sẽ , không chạy lung tung, ai em không mở cửa…”

“Anh… anh đừng bắt em đi một được không…”

Trần Triều gần đây nào đi sớm về khuya. ột tôi canh giữ căn phòng trống trải, đáy lòng là nỗi lo lắng vô bờ bến.

Lại tự hận bản thân vô dụng, không giúp được gì.

Anh về muộn, tôi đợi , không biết đã ngủ thiếp đi lúc nào. cơn nửa mơ nửa tỉnh, tôi thấy anh đang ngồi cạnh , lật xem cuốn album ảnh.

Từng bức ảnh cuốn album đều là ảnh của tôi. Anh cúi đầu, dưới ánh đèn, khuôn dường đã gầy đi. Mấy nay tóc anh dài ra, trên lấm tấm râu màu xanh nhạt.

Tôi đưa sờ, có chút châm chích.

“Anh, râu không cạo, anh sắp xấu đi đó.”

“Anh xấu?”

Anh trực tiếp ấn đầu tôi, cúi xuống hôn tôi.

“Á á á, râu anh đ/â/m vào em .”

“Hừ, xấu chec đi được.”

Ánh mắt tôi rơi vào cuốn album anh, lại đắc ý :

“Không giống Tiên nữ bé bỏng đây, từ nhỏ đã đẹp lớn.”

Anh cười khẽ, nhéo má tôi.

“Em thấy tiên nữ nào bị hở răng chưa?”

“Ai hở răng? Anh đừng có bịa ?”

Anh tìm một bức ảnh từ điện thoại, là lúc tôi khoảng tám, chín tuổi. Năm đó bà nội vừa đời không , Trần Triều không biết tết tóc cho tôi.

Tóc tôi rối bù một chú chó xù. Đang tuổi thay răng, mỗi lần cười là bị thiếu mất một chiếc răng cửa.

“Á á á, bức ảnh sao anh vẫn giữ!”

“Không chỉ bức .”

“Á á á Trần Triều em phải giec anh, sao anh lại lưu trữ hơn tám trăm tấm ảnh dìm hàng của em!!”

cái ảnh nền điện thoại nữa, sao lại dùng ảnh em xấu xí vậy!”

“Để trừ tà.”

Tôi phát điên .

“Anh chờ đó, em sẽ đi tìm ảnh dìm hàng của anh.”

Kết quả là tôi lục tung điện thoại không tìm thấy một tấm nào. Trần Triều từng nghèo , từng vất vả, chưa bao giờ xấu.

Mái tóc cắt ngắn vĩnh viễn không đổi, nhan sắc lại vô cùng cuốn hút.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.