Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

04

thân nói không sai. Hôn sự của ta Phúc Vương diễn ra đúng hạn. Lúc mười dặm hồng trang, vinh quang vô hạn. Đến ngày lại mặt, Phúc Vương đích thân đi cùng ta.

Nghe tin đại tỷ ốm liệt giường, hắn cau mày: “Thân thể cô ta vốn khỏe mạnh lắm mà, sao dưng lại bệnh rồi?”

Ta vờ không . Lúc đến thăm đại tỷ, ta đã bị bộ dạng tiều tụy của tỷ ấy cho hoảng sợ. ba ngày không gặp, hai má tỷ ấy đã hóp lại, giữa hàng lông mày chất chứa đầy uất khí:

“Ngươi tới đây gì? Ta không muốn thấy ngươi.”

Ta ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường tỷ ấy, khẽ nói: “Vương nghe nói tỷ bệnh, bảo thay mặt đến thăm.”

Tỷ ấy trước tiên là sững sờ, sau hai đột nhiên sáng rực lên: “Là ấy bảo đến? ấy nói gì nữa không?”

Để dò la tin tức từ ta, đại tỷ ân cần rót trà bưng nước cho ta. Ta hai chén trà, bụng có chút chướng. Đang định tìm cớ rời đi thì đại tỷ bỗng ôm bụng cười lớn:

“Cung Đại, thứ vừa là gì không? Bây giờ không nợ ta gì nữa, chúng ta thanh toán xong rồi.”

Tỷ ấy cứ úp úp mở mở một cách khó hiểu. Cho dù ta có hỏi thế nào, tỷ ấy không chịu hé nửa lời. Đợi đến khi về lại phủ Phúc Vương, ta mời đại phu chuyên về sản khoa đến bắt mạch thì mới tỷ ấy đã cho ta tuyệt . Liều lượng rất lớn, dược tính cực hàn. Đời này coi vĩnh viễn khó có thai nữa.

Chân ta mềm nhũn, ngã khụy xuống đất, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Sau này thân thân chuyện, kinh hãi tột độ. Trực tiếp đưa đại tỷ đến chùa cạo đầu tu hành, cắt đứt quan hệ với tỷ ấy.

Nhưng thuyền chìm sao vá, nước đổ khó hốt lại. Vì không sinh được , Phúc Vương dần lạnh nhạt, tình nghĩa phai nhạt. Địa vị Phúc Vương phi của ta là hư danh. Thường xuyên bị đám trắc phi, thị thiếp có mỉa mai, châm chọc. Chưa đến bốn mươi tuổi ta đã suy kiệt tâm mạch, ôm hận chết sớm.

05

Cơn gió nhẹ lay động nhành cây xanh bên ngoài sổ. Nỗi bất an trong lòng cuối cùng hóa thành giọt nước nóng hổi lăn nơi khóe .

Kiếp trước. Ta vấn thân chưa từng có lỗi với bất kỳ ai. Nhưng lại bị đẩy đến bước đường gặp Phúc Vương. miễn cưỡng nhận tứ hôn. tuyệt mất đi tất cả.

Kiếp này. Ta muốn tránh xa những thị phi . Gả cho một vị phu quân môn đăng hộ đối, sống mấy chục năm vui vẻ, thảnh thơi.

Cơ thể ốm yếu sốt cao không lùi. Ta mê mải chìm giấc ngủ. Khi tỉnh lại, Anh Đào đang lấy chiếc khăn trên trán ta xuống, thay bằng một cái mới. Thấy ta mở , nàng ấy lập tức nở nụ cười:

“Tiểu thư, nhà bếp đang sắc , dậy một bát đi.”

Ta sững lại một lát rồi nhẹ gật đầu. Khi Anh Đào bưng đến, thân theo . Vẻ mặt bà đầy nét lo âu, vừa đã mắng:

“Cái nha đầu Cung Huệ kia, yên ổn phóng sinh cá tôm không chịu, cứ khăng khăng đòi đem rắn bò nhà ta đi thả về rừng, kết quả lại đắc tội với Phúc Vương – kẻ khó đối phó nhất kinh thành! Phúc Vương bây giờ nhất quyết đòi nhà ta đền cho ấy một món bảo bối, nếu không sẽ chặt một ngón của Cung Huệ.”

“Hôm nay ta thân mở toang khố phòng để ấy chọn, nhưng Phúc Vương ta thứ tốt gì chưa từng thấy qua, tới lui chẳng ưng ý món nào.”

Ta vừa xong bát . Miệng đắng ngắt không thốt nên lời. thân bộ dạng ta, thở dài nói:

ta hay nói kế thất rất khổ, ta coi được nếm trải rồi. Bao năm qua, ta thao thức lo lắng cho nó bao nhiêu bề. Giờ nó gây ra họa tày đình này, ta thật sự bất lực, để thân đi mà nghĩ cách.”

Nhưng thân là viên quan tép riu bát phẩm, thấp cổ bé họng. Ông ấy có thể gì được chứ?

06

Sáng sớm hôm sau. Phúc Vương liền mang đến nhà, đòi lấy đi một ngón của đại tỷ. Đại tỷ sợ hãi chạy đến viện của ta. Tỷ ấy vội vàng xông , trở đóng sập viện, chặn nhóm Phúc Vương bên ngoài:

“Thần nữ nếu mất đi một ngón , đời này coi tàn phế, không không mặt mũi nào thấy , mà khiến vương mang tiếng tàn bạo, mong vương tam tư!”

Phúc Vương đứng ngoài cười khẩy: “Nếu không ngươi thả rắn dưới chân núi, vương sao giẫm rồi bị cắn? Hôm nay chặt một ngón của ngươi đã là khai ân ngoài lệ rồi, bàn gì đến chuyện tàn bạo?”

Đại tỷ vịn cánh , khóc lóc nức nở. Phúc Vương đã sớm mất kiên nhẫn, lớn giọng ra lệnh: “Đi đạp tung cánh này, đè ả ta xuống, vương đích thân động thủ.”

Đại tỷ run rẩy toàn thân. Vội vàng lên tiếng quát: “Vương khoan đã! Thần nữ có một món trân bảo có thể đền cho .”

Tỷ ấy quay đầu lại. Dùng ánh phức tạp ta. Ta , tỷ ấy đã trùng sinh rồi. Mang theo sự cố chấp thù hận từ kiếp trước, muốn một lần nữa dồn ta chỗ chết. Giống lúc lừa ta tuyệt , tỷ ấy sảng khoái nhếch mép:

“Món trân bảo này được giấu kín nơi khuê phòng không ai đến, nhan sắc trời sinh, dung mạo hoa, chính là bảo bối lớn nhất của Cung chúng ta.”

Câu nói này đã thành công khơi dậy hứng thú của Phúc Vương.

“Ồ? Vậy trân bảo giấu ở đâu rồi? Mau mời ra đây, để vương ngắm nghía cho kỹ.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.