Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Ánh chớp lạnh lẽo lóe lên. Đại tỷ vùng vẫy như điên, lao đập thình thịch:
“ , Đại Nhi , mau ra cứu tỷ! Tỷ biết lỗi , hôm đó tỷ đưa cùng khố , tỷ không thể mất một bàn tay !”
Ta lặng lẽ đứng dậy, mặc xong y phục. Nghe đại tỷ gào thét bên ngoài: “Vương gia, ta không lừa ngài, chủ nhân của viện chính là món trân bảo đó, nàng ấy sinh ra cực kỳ xinh đẹp, khiến người ta gặp một lần là khó quên.”
Phúc Vương im lặng. Hắn lạnh lùng cánh đóng chặt, cười nhạo:
“Người bên trong nghe thấy chưa? Tự ngoan ngoãn ra, hay là bản vương phải đích thân mời?”
Ngọn lửa cuối cùng lan chỗ ta. nghe xong liền lẩm bẩm: “Đại thư làm vậy chẳng phải là hại người sao? Phúc Vương điện hạ là biết không phải dạng vừa, người mà ra, chẳng phải sẽ bị nuốt chửng sao?”
Ta lúc bị dồn thế bí, ngang dọc gì không thể tránh khỏi việc phải gặp Phúc Vương một lần. May mà trước ngày Phúc Vương tới , tránh rơi tình huống , ta đặc biệt chuẩn bị sẵn hai kế hoạch dự . Bây giờ coi như có lúc dùng .
Ta chống đỡ cơn chóng , loạng choạng ra . Khi mở ra, ánh nắng bên ngoài hắt . Ta theo bản năng cúi đầu, híp mắt lại.
Phúc Vương vừa thấy, liền nhấc đôi ủng đen lên đá mạnh người đại tỷ: “Đây là dung mạo tựa tiên nữ mà ngươi nói đấy hả? Ngươi coi bản vương là kẻ ngốc lừa phỉnh sao?”
Đại tỷ đau đớn ngã xuống, cuộn tròn trên đất, lưng gập cong như con tôm. Nhưng chưa kịp tỷ ấy rõ ta, Phúc Vương vung tay chém mạnh, lưỡi dao xẹt qua cổ tay tỷ ấy. Máu tươi tuôn xối xả, mùi tanh ngọt thoang thoảng lan ra khắp khoảng sân.
10
Cả viện chìm tĩnh lặng. Mãi cho khi Phúc Vương mang theo bàn tay bị chém đứt của đại tỷ rời , phụ thân và mẫu thân mới tất tả chạy tới. Bọn họ kinh hãi ta:
“Đại Nhi, con…”
Ta im lặng lắc đầu. Đưa mắt đại tỷ đang ngất lịm trên đất.
Phụ thân nhíu chặt mày, bàn bạc với mẫu thân: “ đang độ tuổi xuất giá, lại xảy ra chuyện thế , những mối hôn sự môn đăng hộ đối thì không trông cậy nữa . Phu nhân hãy ý xem có nhà nhân nào gia cảnh khá giả không thì gả .”
nhân và quan lại là hai giai cấp toàn khác nhau. Phụ thân tuy là một viên quan tép riu bát phẩm, nhưng đám nhân giàu có vạn quán kia phải kính nể ông. Một đại thư con quan như đại tỷ, nếu gả cho gia, dẫu có không cả nhà họ yêu thích thì nhà đó phải cung phụng tỷ ấy đàng hoàng. Cách sắp xếp của phụ thân quả thực là suy nghĩ cho đại tỷ.
Nhưng đại tỷ liệu có cam tâm hay không?
11
Tất nhiên là không . Nhận ra gia đình có ý định gả tỷ ấy cho nhân, đại tỷ liền nhốt trong tuyệt thực. Mẫu thân khuyên can, nói hết nước hết cái cho tỷ ấy hiểu. Đổi lại là ánh mắt lạnh lẽo như kẻ thù của tỷ ấy:
“Cứ làm bộ giả nhân giả nghĩa mãi thế , không thấy buồn nôn à?”
Mẫu thân khựng lại. Đại tỷ lạnh lùng chất vấn:
“Đích trưởng nữ do nguyên phối phu nhân sinh ra như ta thành kẻ tàn phế, đành hạ giá lấy đám nhân toàn mùi tiền. Còn đứa con gái do kế mẫu xuất thân nghèo hèn như sinh ra lại leo lên cành cao, bám lấy quyền quý. Trong lòng đắc ý lắm phải không?”
Mẫu thân bàng hoàng, cuối cùng chẳng thốt lời. Khi ra khỏi đại tỷ, dáng vẻ vẫn còn thẫn thờ.
“… lại nghĩ về mẹ con ta như vậy sao.”
Có gì bất ngờ đâu? Ta khẽ cười:
“Bên cạnh đại tỷ có một ma ma do tiên phu nhân lại. ta nhớ ơn chủ cũ, sợ đại tỷ quên mất thân mẫu của cả ngày châm ngòi ly gián, chia rẽ tình cảm. Đại tỷ tự biết không phải con ruột của người luôn giữ khoảng cách, lại bị đám nô tài kia xúi giục ngày càng xa lánh người. Sau , khỏi phải gọi một tiếng ‘nương’, tỷ ấy còn kéo con cùng gọi người là ‘mẫu thân’.”
Mẫu thân hồn, đờ đẫn ta. Ta mỉm cười nhạt:
“Hôm đó, đại tỷ dụ Phúc Vương viện của con, rắp tâm dâng con cho Phúc Vương giữ lại một ngón tay của . Con không chịu mở , tỷ ấy liền đập rầm rầm, ý đồ đổ dồn sự ác ý của Phúc Vương sang con. Phúc Vương bị lời nói của tỷ ấy khơi dậy nghi ngờ, ép con phải ra gặp .”
“Nếu không nhờ con bị trước, e rằng rơi bẫy của tỷ ấy, không minh bạch mà bị đưa làm thiếp cho người ta .”
Mẫu thân bừng tỉnh, ta nói: “Cho con đổi sắc, là vì…”
Ta gật đầu: “Là vì nữ nhi dùng thuốc làm đen da. Từ khi đại tỷ đắc tội với Phúc Vương, con luôn lo sợ bị vạ lây sai tìm loại thuốc che giấu dung mạo, uống một liều có thể duy trì ba tháng.”
Mẫu thân đánh giá làn da đen nhẻm của ta, rũ hai vai xuống, thở hắt ra một hơi dài: “Nếu như vậy, từ nay về sau, chuyện của ta sẽ không bận tâm nữa.”
Mẫu thân quay người, hạ nhân dìu . Ta dừng một lúc. Đang chuẩn bị rời thì phát hiện một nha từ trong viện của đại tỷ lén lút ra, vẻ căng thẳng.
chặn người lại hỏi. nha không chịu nổi dọa dẫm, quỳ sụp xuống: “Nô tỳ giúp đại thư chạy việc đưa thư thôi, nô tỳ không biết gì hết.”
Ta ra hiệu bằng mắt cho . gật đầu, lập tức lục soát người nha . Sau đó moi ra một phong thư gửi cho Phúc Vương.