Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

20

Lâm Tu Mậu không hề bám riết lấy. Hắn đi theo hộ tống ta tận trước cửa nhà rồi mới rời đi. Nha hoàn thiếp thân mẫu thân đang đứng ở cửa, sốt ruột đi đi lại lại. Vừa ta cọng rơm cứu mạng:

“Tiểu thư, người mau đi giúp phu đi! Đại tiểu thư mắc chứng điên rồi, vừa đến nhà đã sai người đập phá hết đồ đạc phòng người ném xuống đất. Phu can ngăn, suýt chút là mất mạng rồi.”

Sắc mặt ta căng cứng. Ta lập tức bảo Anh Đào chạy ra ngoại viện mấy nam gia đinh khỏe mạnh tới. Rồi vội vã chạy đến viện đại tỷ.

Chưa cửa đã nghe tiếng đại tỷ rít lên: “Con tiện già, mi hùa với con tiện nhỏ do mi đẻ ra hại ta mất đi một bàn tay, hôm nay lại bày mưu hãm hại ta làm trò ở Lầu Thiên Hương, thành trò cho thiên hạ. Lũ các người thật đáng chết, đáng chết!”

Tiếng la hét thất thanh vang vọng phòng. Ta dẫn đám nam gia đinh xông . Chỉ mấy tử bên cạnh đại tỷ, tay mỗi người lăm lăm một cây kéo bạc, vung vẩy với khuôn mặt gớm ghiếc. Mẫu thân mọi người bảo vệ nép một góc, trên mặt đất vãi những vết máu nhỏ giọt.

“Hehe, con tiện nhỏ đến rồi, thù mới hận cũ chúng ta tính luôn một thể.”

Tỷ ấy dại dột, từng tiến phía ta. Mẫu thân lớn tiếng bảo ta chạy đi: “ điên thật rồi, mau phụ thân con tới xử lý đi.”

Ta thầm lắc đầu. Cái tính khí cổ quái này đại tỷ, chẳng phải là do phụ thân dung túng mà ra sao?

Kiếp trước tỷ ấy lừa ta uống thuốc tuyệt . Mẫu thân hận không thể băm vằm tỷ ấy thành vạn mảnh. Cuối cùng chỉ biết nghe theo phụ thân, cắt đứt quan hệ với tỷ ấy, bỏ tiền đưa tỷ ấy đến hoàng tu hành. có vẻ là trừng phạt, nhưng thực chất là để phòng hờ ta và mẫu thân làm hại tỷ ấy.

Đại tỷ không hề biết ơn, ngược lại càng thêm căm hận ta. ta mang theo nghi trượng hoành tráng đến chùa cầu , tỷ ấy quả thực phát điên. Gặp ai nói phi vô , không sinh con. Từ đó, thanh danh ta hoàn toàn đổ nát. Thậm chí có lời đồn cung định bảo giáng thê xuống làm thiếp. chê phiền phức nên mãi không gật đầu.

, Hoàng hậu, Thái hậu thi nhau đưa nữ đến để bù đắp cho . Hậu viện nữ ngày một đông, một ngày cãi vã nhỏ, ba ngày ầm ĩ lớn. mặc kệ, trốn ra ngoài tiêu dao tại. Ta bị cuốn vòng xoáy đó, không ngày nào yên ổn. Bấy giờ nhớ lại, lòng có ngọn lửa vô danh bốc cháy ngùn ngụt.

21

Ta mím chặt môi, trầm giọng quát lớn: “Mau khống chế ả lại, dùng dây thừng trói gô lại cho ta.”

Đám nam gia đinh nhận lệnh, lập tức đoạt lấy cây kéo tỷ ấy. Mấy người hợp sức, vững vàng trói chặt tỷ ấy cây cột. Đợi đến khi phụ thân hết giờ làm hớt hải chạy . Ta đã đưa đại tỷ nằm ngay ngắn trên giường.

Phụ thân khuôn mặt ngủ yên tĩnh đại tỷ, bỗng thở dài cảm khái: “Đã lâu lắm rồi không dáng vẻ an tĩnh này tỷ tỷ con, Đại Nhi… để con chịu ấm ức rồi.”

Ta không tiếp lời. Chằm chằm phụ thân: “Mẫu thân bị tỷ ấy dùng kéo làm bị thương, chảy rất nhiều máu, phụ thân không xem thử sao?”

Phụ thân thở hắt ra: “Sẽ ngay đây, phải xác nhận tỷ tỷ con không sao, ta mới yên tâm .”

đến cạnh ta, nhưng ánh vẫn lưu luyến phía đại tỷ. nặng nề khuyên nhủ ta:

“Tỷ tỷ con lòng mang nỗi khổ, chịu thiệt thòi chẳng bao nhiêu, không cố ý làm bị thương mẫu thân con đâu. Hơn , sắp xuất giá rồi, ở nhà chẳng mấy ngày . Nghe phụ thân một câu khuyên can, chuyện này dừng lại ở đây thôi. Sau này nên tỷ tỷ thì tỷ tỷ, ngày tháng nên sống nào thì sống ấy, đừng bức đường cùng , không?”

Cổ họng ta nghẹn đắng. Ta cụp xuống, bỗng buồn . Phụ thân đứng khựng lại, có vẻ không yên tâm. Ta chẳng thèm để ý , mình quay người rời đi. Lòng người vốn dĩ thiên vị, chẳng có đạo lý nào để nói cả. Đời này ta có mẫu thân yêu thương, có đệ đệ hiếu thuận, là quá đủ rồi.

22

Đại tỷ hôn mê trên giường liền hai ngày một đêm. Tỉnh dậy uống xong bát thuốc lại thiếp đi. ngủ triền miên hơn nửa tháng.

Phụ thân lập tức nhận ra điểm bất thường, ta và mẫu thân đến chất vấn: “Huệ Nhi có phải ăn nhầm thuốc gì rồi không? Sao ngủ li bì mãi này? tiếp tục này, e là người sống nằm thành người chết mất. Các người nếu thật sự chướng , việc gả đi, đừng dùng thủ đoạn thâm độc này đày đọa người ta.”

Lúc phụ thân đang nói, mẫu thân cụp uống trà. Mãi đến khi dứt lời, mới ngước lên :

“Ta gả Cung gia mười tám năm nay, sinh nhi dục nữ, hiếu kính công , chưa từng làm một chuyện gì trái lương tâm. Hôm nay bắt ta phải gánh cái tội danh này, thôi thì đưa ta một tờ hưu thư, ta mang thân nương gia, từ nay vĩnh viễn không cửa lớn Cung gia nửa .”

Phụ thân trừng mẫu thân: “Ta chẳng chỉ hỏi một câu, làm gì mà phản ứng gay gắt ?”

Mẫu thân đập mạnh chén trà xuống bàn cái “choang”. Nước trà bắn tung tóe ướt cả viền tay áo. Nhưng chẳng hề bận tâm:

lòng lão gia đã sớm nghĩ rồi, chỉ là ta không ngờ phu thê bao năm, cuối cùng câu thốt ra với ta lại là câu này.”

Phụ thân im bặt. Đứng ngây ra mẫu thân chằm chằm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.