Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

18

“Em… vẫn luôn tin anh không? Ngay cả ly cũng là lừa anh, không?”

“Em… em dám… dám tin tưởng anh đến mức này?”

ngồi xe, Bùi Trì Dã vùi hõm cổ tôi, dụi loạn cún con, giọng nghẹn lại vì xúc động quá mức.

So hình ảnh tổng tài lạnh lùng bá đạo sảnh tiệc rồi – quả thực là biến người khác.

Tôi hừ nhẹ tiếng:

thế, cố tình lừa anh đấy.”

“Tại ?” – Bùi Trì Dã ngẩng đầu lên, đôi mắt rực sáng khóa chặt lấy tôi.

sự, tất nhiên là để qua đám bình luận kia – nhưng điều đó tôi sẽ không nói ra.

“Đương nhiên là… để trừng phạt anh.”

Tôi giơ ngón , nghiêm túc liệt kê:

“Thứ nhất, phạt anh dám tính kế em.”

“Từ lúc anh về nước, từng bước thúc đẩy việc liên , đến việc cuộc sống cứ âm thầm khiến em dần phụ thuộc anh – tất cả đều là kế hoạch từ trước, không?”

Tai Bùi Trì Dã đỏ ửng:

“…Ừ.”

“Thứ hai, phạt anh rõ ràng là thích em, vậy lại giả vờ lạnh nhạt.”

“Tại lại thỏa thuận chỉ nói lợi ích? Còn bảo ‘ con thì mạnh ai nấy đi’? Vậy lại lén đổi axit folic thuốc tránh thai, khiến em lúc đầu hoàn toàn không hiểu nổi anh đang nghĩ gì!”

“Anh không cố ý muốn xa lánh em.”

Bùi Trì Dã vội vã giải thích, giọng hơi luống cuống:

“Chỉ là… em từng bên anh trai anh suốt mười năm, anh biết em vẫn còn tình , chưa quên được. Anh sợ biểu hiện tình quá rõ sẽ khiến em phản , tạo áp lực… nên mới giữ khoảng cách, chỉ muốn em tự tận hưởng những điều anh mang đến, rồi từ từ… yêu anh.”

“Còn thuốc đó… không hại gì em. Anh chỉ sợ em sự thai, thì sẽ ép bản thân rời xa anh, thỏa thuận ban đầu.”

“Còn lý ký giao kèo chỉ nói lợi ích…” – anh khựng lại, hơi xấu hổ – “ không ràng buộc bản thân, anh sợ mình sẽ không nhịn nổi… muốn chạm em mỗi ngày…”

Anh chưa nói hết, nhưng tôi hiểu. Tôi tức buồn cười:

“Anh là… giống chó gì thế hả? Mỗi ngày đều sung mãn thế cơ à?”

“Không chó nhỏ,” – Bùi Trì Dã mắt hoe đỏ, nhìn tôi đầy nghiêm túc –

“Chó nhỏ không đủ trung . em muốn, anh làm chó chăn cừu Đức hoặc Rottweiler em.”

“Dù em yêu anh hay không… anh cũng sẽ mãi mãi trung em.”

Tôi bật cười, sự không nhịn được nữa, đưa xoa đầu anh:

“Ai nói em không yêu anh?”

“Em sớm hoàn toàn thất vọng Bùi Hoài An rồi, cũng buông .”

“Anh biết giác đang lăn hũ mật không? giác đó không đến từ phía đâu.”

“Em không chỉ rõ được là ngày nào, khoảnh khắc nào em rung động – nhưng em chắc chắn, bây em rất thích anh. Chỉ thích mình anh.”

?” – Ánh mắt Bùi Trì Dã khoảnh khắc ấy, quay lại thiếu niên 16 tuổi xấu hổ vì chạm tôi rạp phim.

Anh cúi đầu, định tôi.

“Không được!”

Tôi chặn lại, nghiêm giọng:

“Còn nữa: mấy cái xích và thiết bị theo dõi tầng hầm là ? Anh định giam em à? Còn muốn giám sát em nữa?”

19

“Em phát hiện rồi à…”

Giọng Bùi Trì Dã trầm xuống, cánh siết eo tôi càng chặt:

“Anh thừa nhận – em muốn rời bỏ anh, anh sự sẽ giam em lại.”

“Nhưng anh chưa bao định giám sát em. Đám thiết bị đó là để phòng ngừa người khác làm hại em. Anh chỉ muốn âm thầm bảo vệ, sợ em biết sẽ không vui… nên mới giấu đi.”

Tôi há hốc mồm:

“Ý anh là… đống đó là thiết bị bảo vệ chứ không để theo dõi em?”

Bùi Trì Dã gật đầu không chút dự, lại còn cúi đầu muốn tiếp.

“Tôi nói không được cơ !”

Tôi lại đẩy anh ra, rồi bỗng mỉm cười:

“Từ hôm nay, này sẽ tôi làm chủ. , lái xe về nhà ngay.”

Về đến biệt thự, tôi kéo thẳng anh phòng ngủ mình.

mở cửa, trên giá treo là bộ sơ mi và quần tây được ủi phẳng tắp, còn trên khay bên cạnh – là những món phụ kiện anh từng chuẩn bị tôi, được đổi phiên bản nam.

“Em muốn anh mặc cái này à?” – Bùi Trì Dã đỏ đến tận mang tai.

? Chỉ phép anh nghĩ đến ‘kiểm soát’ em, không em ‘quản’ lại anh ?” – Tôi hừ nhẹ – “Tôi nói rồi, từ nay nghe tôi.”

Mười lăm phút sau.

Bùi Trì Dã bước ra từ phòng thay đồ, trên cổ là vòng da đen móc khóa bạc lấp lánh.

Chiếc quần âu đen ôm sát đôi chân dài – gợi đến mức khiến người khác nghẹt thở.

Tôi nheo mắt nhìn anh:

“Quỳ xuống.”

Người đàn ông cao 1m89 lập tức quỳ gối dưới ánh đèn ngược sáng, ngẩng đầu nhìn tôi.

Hơi thở anh dồn dập, gương tuyệt mỹ ửng đỏ rõ rệt.

Tôi vẫn mặc chiếc váy đuôi cá hở vai và đi giày cao gót. Tôi bước tới, nhặt lên cây roi da mềm, nhẹ nhàng trượt từ ngực anh, tới xương quai xanh, qua yết hầu, rồi nâng cằm anh lên.

“Nói xem, tôi là gì anh?”

“Vợ tôi.”

“Không , nói lại.”

“…Chị.”

“Cũng sai.”

“Bảo bối tôi.”

“Lần cuối cùng.”

Cổ họng Bùi Trì Dã khẽ động, càng đỏ hơn:

“Là… Nữ vương tôi.”

“Cún ngoan.”

Tôi hài lòng dùng cán roi nhẹ nhàng vỗ anh:

thì… thưởng anh, được phép tôi rồi.”

[ Hết ]

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn