Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Bi kịch từ cuốn sổ tiết kiệm

nói tiền lương hằng tháng của em gái tôi đều được dùng chi tiêu gia đình.”

trong thời kỳ nhân, lại gom tiền trả trước để mua căn thứ hai, còn mượn tên người khác đứng tên.”

Trán Hàn Chí Bằng toát mồ hôi.

“Căn còn chưa hoàn tất thủ tục.”

“Không sản chung.”

Tôi nói:

“Có hay không, không nói là được.”

“Chỉ cần chứng minh tiền được bỏ ra trong thời kỳ nhân, có hành vi che giấu và chuyển dịch sản thì có thể yêu cầu phân chia lại khi ly .”

Mỹ Cầm đột nhiên lao về phía Ngụy Lan.

“Người phụ nữ này đang nói linh tinh gì vậy?”

“Con trai tôi bảo cô đứng tên thay từ bao giờ?”

Ngụy Lan lùi lại một bước.

“Dì đừng đổ cho tôi.”

“Lúc ký thỏa thuận bổ sung, dì cũng có mặt.”

“Dì còn nói chờ Tri Thu ra đi tay trắng thì sẽ không còn ai đòi chia nữa.”

Câu nói này vừa vang lên, ngay cả những người đứng ngoài cửa xem náo nhiệt cũng hít một hơi.

Sắc mặt Mỹ Cầm giống như bị người xé mất một lớp da.

vẫn cố cứng miệng.

“Tôi chưa từng nói.”

Ngụy Lan cười lạnh.

“Dì chưa từng nói?”

“Trong điện thoại tôi vẫn còn đoạn âm.”

Hàn Chí Bằng đột ngột ngẩng đầu.

“Ngụy Lan!”

Ngụy Lan bị anh quát cũng nổi giận.

“Anh quát tôi làm gì?”

“Anh lừa tôi, nói đã ly sạch sẽ rồi.”

“Anh còn nói vay kia có thể khống chế mẹ đẻ của cô .”

“Tôi đâu đến đây để gánh tội thay anh.”

Nghe thấy hai chữ “ ”, người mẹ khẽ loạng choạng.

Tôi đỡ bà.

Môi bà run rẩy.

“Họ cố ý.”

“Ngay từ đầu họ đã tính toán xong rồi.”

Tri Thu cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Tôi cứ tưởng nó sẽ sụp đổ.

nó đột nhiên giơ tay lau sạch nước mắt.

đó, nó một tờ biên lai giao dịch mỏng từ lớp lót bìa cuốn sổ màu đen.

“Chị.”

ra em không chỉ chép.”

“Em còn tra được một khoản tiền.”

Tôi tờ biên lai.

khoản người đã bị che mất một nửa.

tên người lại không bị che.

Hà Thúy Anh.

Ngón tay tôi cứng lại.

Mẹ cũng nhìn thấy.

Bà đột ngột lùi lại nửa bước.

“Sao lại là mẹ?”

Tri Thu nhìn bà, giọng nói nhẹ đến mức gần như vỡ vụn.

“Mẹ.”

“Ngày thứ hai đám cưới ba năm trước.”

họ Hàn đã chuyển thẻ của mẹ một khoản tiền.”

“288 tệ.”

07

“288 tệ?”

Giọng mẹ giống như bị ép ra từ cổ họng.

“Mẹ chưa từng nhìn thấy tiền này.”

Mỹ Cầm lập tức cười.

“Bà thông gia, bà nói vậy thì không được rồi.”

“Tiền đã khoản của bà, lịch sử rõ ràng.”

“Bây giờ bà nói chưa từng nhìn thấy, ai mà tin?”

Mẹ cuống đến đỏ cả mắt.

“Mẹ không biết.”

“Bình thường mẹ chỉ dùng một thẻ lương, đâu ra khoản tiền này?”

Tri Thu đưa tờ biên lai cho tôi.

“Chị, thẻ này không thẻ mẹ đang sử dụng.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Bốn cuối quả rất lạ.

Mẹ nhìn dãy rất lâu, đột nhiên giống như nhớ ra điều gì.

“Đây là thẻ mẹ từng mở khi còn bán đồ ăn sáng.”

này không dùng nữa, thẻ vẫn luôn để trong tủ.”

“Đến mật khẩu mẹ cũng sắp quên rồi.”

Hàn Chí Bằng lập tức tiếp lời.

“Thấy chưa, chính bà cũng thừa đó là thẻ của bà.”

“Tiền đã thẻ của bà, bà còn nói không vay sao?”

Tôi nhìn anh .

“Tiền khoản không có nghĩa vay .”

không có nghĩa em gái tôi sản trong thời kỳ nhân ra để khấu trừ.”

Ngụy Lan đứng ở cửa, sắc mặt cũng thay đổi.

Ánh mắt cô nhìn Hàn Chí Bằng đã không còn nghi ngờ, mà là đề phòng.

“Chẳng anh nói mẹ đẻ của cô vay các người 300 tệ sao?”

Hàn Chí Bằng nghiến răng.

“Vốn dĩ là thế.”

Tôi đặt tờ biên lai lên bàn.

“Vậy giải thích đi.”

“Tại sao tiền chuyển là 288 tệ, vay lại viết 300 ?”

Mỹ Cầm cướp lời.

“Không tính lãi sao?”

Tôi cười lạnh.

“Ngày trên vay là ngày vay tiền.”

“Ngay trong ngày vay đã có thể tính trước tiền lãi của ba năm sao?”

Mỹ Cầm lập tức ngậm miệng.

Mẹ run rẩy lục tủ.

lục loạn, chăn bông và quần áo cũ bị chất đầy mặt đất.

Cuối cùng, bà một túi vải đỏ từ hộp sắt dưới cùng.

Trong túi vải đỏ quả nhiên có một thẻ cũ.

Mặt thẻ đã bị mài mòn.

Mẹ cầm thẻ, các ngón tay không ngừng run rẩy.

“Chính là thẻ này.”

mẹ chưa từng động .”

Tôi nhìn Mỹ Cầm.

“Nếu các người nói mẹ tôi đã tiền.”

“Vậy dư trong thẻ này, các người có dám cùng đi kiểm tra không?”

Sắc mặt Mỹ Cầm hơi cứng lại.

Hàn Chí Bằng lập tức nói:

“Ai biết ba năm qua bà đã rút tiền hay chưa?”

Tôi nói:

“Có thể kiểm tra lịch sử giao dịch .”

cuống cái gì?”

Cảnh sát đến ngay lúc .

Hai người mặc đồng phục bước , trước tiên yêu cầu xóm ngoài cửa giải tán, đó bảo chúng tôi lần lượt trình bày việc.

Tôi đặt đoạn âm, bản sao vay , lịch sử chuyển khoản, cuốn sổ chép và bản sao hợp đồng Ngụy Lan mang tới lên bàn từng thứ một.

Sắc mặt Hàn Chí Bằng lúc khó coi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.