Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

tới nửa tháng.

Nhiên đã ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt.

Cuối cùng nàng ta trở về nhà mẹ đẻ.

Nàng ta nhào vào thân, khóc gần như không thở nổi.

thân, điện hạ ngay cả con một lần cũng không .”

“Có phải… muội muội nên vẫn trách con không?”

thân đau không ngừng rơi nước mắt.

“Đứa trẻ ngốc, chuyện này có liên quan gì muội muội con?”

Nhiên cắn môi, lại thôi.

Một lúc lâu mới cúi đầu mở miệng.

“Hôm thưởng hoa yến, Hoàng hậu nương nương đặc biệt gọi muội muội tới.”

“Điện hạ… cũng luôn muội muội.”

“Nếu muội muội cũng có vào Đông cung, cùng con chiếu ứng lẫn nhau, con cũng sẽ không cô độc không nơi nương tựa như .”

Phụ thân im lặng rất lâu, cuối cùng lại chậm rãi gật đầu.

“Không phải không .”

thân cũng giống như đột nhiên nghĩ tới điều gì, đôi mắt sáng lên.

“Đúng .”

“Thanh Đường từ trước nay hiểu chuyện.”

“Nếu Thái thích Thanh Đường, phong Thanh Đường làm chính phi, cũng có chăm sóc Nhi một chút, không để nó một mình chịu ấm ức Đông cung.”

Bà quay sang ta, giọng mang theo mấy phần đương nhiên.

“Thanh Đường, trước đây là chúng ta chậm trễ với Thái .”

“Bây giờ con tới nhận lỗi. Nếu điện hạ có ý với con, con cũng hãy vào Đông cung.”

“Tỷ muội đồng , lợi có cắt vàng. này Nhi có con chăm sóc, chúng ta cũng tâm.”

Bọn họ cho rằng có bước vào Đông cung đã là mối nhân duyên tốt nhất nữ .

ta không cho là .

Lồng ngực lạnh buốt.

mắt bọn họ.

Ta bao giờ là Thanh Đường.

Ta là thứ dùng để bù vào những gì trưởng tỷ thiếu.

Trưởng tỷ mất đi sủng ái Thái .

Bọn họ lại đưa cả cuộc đời ta vào đó để trải đường cho nàng ta.

Ta siết chặt bàn tay tay áo, đầu ngón tay trắng bệch.

Lần đầu tiên, ta nặng nề đặt chén trà tay xuống bàn.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc phụ , giọng ta lạnh lẽo từng chữ đều rõ ràng.

“Tỷ ấy sống không tốt, liền bắt ta phải bồi cả cuộc đời ?”

“Rốt cuộc ta là con gái hai người, hay là một món đồ tỷ tỷ?”

“Nếu hai người vẫn cố chấp như , thì cứ coi như từng có đứa con gái là ta.”

Hốc mắt trưởng tỷ lập tức đỏ lên.

Sắc mặt thân trắng bệch, ánh mắt né tránh.

Phụ thân vào ta, lớn tiếng mắng nghịch nữ.

Ta làm như không nghe thấy, tự mình quay người rời đi.

13

Ta đóng cửa không ra ngoài, một chuẩn bị hôn .

ngày ngày chạy qua chạy lại giữa phủ tướng quân và phủ.

Hôm nay đưa tới một xấp vân cẩm.

Ngày mai lại tự mình lựa chọn mũ phượng cho ta.

Chàng chê tú nương thêu không đủ tinh xảo, dứt khoát ngồi bên cạnh trông chừng người ta sửa từng đường kim mũi .

Cả kinh thành đều cười.

tiểu tướng quân thành thân đã trở thành kẻ sợ thê .

Chàng lại vô cùng đắc ý.

“Cưới thê , đương nhiên phải để tâm.”

Ta chàng, từng phát hiện hóa ra mình lại thích cười .

Một ngày nọ, ta lại nhận được một mảnh giấy do gửi tới.

“Chỗ cũ.”

Ta không nghi ngờ, một mình tới điểm hẹn.

khi đẩy cửa nhã gian, người đứng phòng lại không phải .

Tiêu Minh Duật một mình đứng bên cửa sổ, chắp tay lưng.

Ta quay người định rời đi.

Ngay đó, cổ tay đột nhiên bị siết chặt.

Chàng bước tới, ép ta dựa vào cửa.

Đuôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc.

“Thanh Đường…”

Chàng ta chằm chằm, giống như khắc ta vào tận xương tủy.

đời này… nàng không đốt hương?”

Một câu khiến ta hoàn toàn sững sờ.

Ta chậm rãi ngẩng mắt.

“Chàng cũng lại rồi.”

Hơi thở Tiêu Minh Duật khựng lại.

Dù không tin đâu, chàng cũng không tiếp tục tự lừa mình.

Quả nhiên nàng đã lại từ lâu, riêng chàng là nàng không cần nữa.

Đáy mắt chàng dần dần đỏ lên.

“Thanh Đường, nàng lại tránh trẫm?”

phải gả cho ?”

Chàng vừa vừa chậm rãi nắm lấy tay ta.

bàn tay nóng bỏng.

“Kiếp trước là trẫm sai.”

“Trẫm vẫn luôn cho rằng người mình mãi không quên là Nhiên.”

“Cho tới bây giờ trẫm mới hiểu, thứ trẫm chấp nhất chẳng qua là một cố chấp thuở thiếu niên.”

“Người ở bên trẫm đi hết một đời, người khiến trẫm không nỡ buông bỏ vẫn luôn là nàng.”

“Thanh Đường, đời này trẫm đã biết trưởng tỷ nàng không phải người tốt. Giữa nàng và trẫm sẽ không tiếc nuối nữa.”

Ta lặng lẽ chàng.

Rất lâu .

Ta nhẹ nhàng rút tay mình ra.

“Bệ hạ không tiếc nuối, ta có.”

Tiêu Minh Duật như bị sét đánh.

Chàng đột nhiên tới những lần ta và đi ngang qua nhau, cố ý tránh hiềm nghi kiếp trước.

Giọng chàng khô khốc.

“…Là chàng ta ?”

Ta không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Bệ hạ có biết ra ta rất thích cưỡi ngựa không?”

Tiêu Minh Duật sững người.

Ta lại hỏi:

“Bệ hạ có biết lúc nhỏ ta thường xuyên đánh nhau với bạn học không?”

“Bệ hạ có biết ta luôn thích đốt hương, lại ngày đêm mong một nén Giáng Vân Xuân không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.