Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Phụ thân, ta ba , không phải do mệnh không tốt, là chúng ta ngu.”

Lục Hoài Viễn xanh mét, nhưng một câu cũng không nói ra được.

Lục Đình Châu quỳ xuống, đoan đoan chính chính dập đầu với .

“Những , ta nợ nhân một sự sạch, cũng nợ đứa bé kia một lời xin lỗi.”

ngồi rất thẳng.

Bà không khóc.

nhàn nhạt hỏi Tần cô cô: “Những , ngươi ngủ yên ổn không?”

Tần cô cô bỗng bật cười.

Bà ta nói: “Ta ngủ không yên? vốn là con của tiên nhân, dựa vào đâu để kế thất như ngươi nhúng tay?”

Chính sảnh chết lặng.

Tần cô cô biết mình không giả vờ tiếp được .

Bà ta dứt khoát xé rách nạ.

17

Tần cô cô nói, bà ta không muốn giết Lục Đình Châu.

Bà ta .

tiên nhân chết , Lục Đình Châu cũng tân nhân cướp mất.

mình từ người đắc lực bên cạnh tiên nhân, biến thành một lão nô bình thường phủ Quốc công.

Lục Đình Châu lớn , khỏi , cưới thê, sẽ không cần bà ta .

Bà ta khóc nhìn Lục Đình Châu.

, nô tỳ muốn ở bên cạnh người. người còn nhỏ phát sốt, là nô tỳ ôm người chịu đựng từng đêm. Lần đầu người biết viết chữ, là nô tỳ mài mực bên cạnh. Trước lâm chung, tiên nhân nắm tay nô tỳ, bảo nô tỳ chăm sóc người. Nô tỳ sao nỡ hại người?”

Đáy mắt Lục Đình Châu đỏ .

Ta nghe bên cạnh nhíu mày.

“Ngươi không nỡ hại , cho nên để ba ?”

Tần cô cô hét : “Nếu khỏi, sẽ các ngươi cướp đi!”

Ta xòe tay: “Ngươi xem, chẳng phải vẫn là hại sao?”

Tần cô cô ngẩn ra.

lẽ bà ta chưa từng nghĩ như vậy.

Bà ta coi khống chế là yêu, coi không thể rời khỏi là trung thành.

Thậm chí bà ta thật sự cảm thấy mình uất ức.

Phòng thu chi đưa .

Phần thâm hụt mua thuốc của dược phòng, Tần cô cô qua tay nhiều .

Bà ta lấy bạc ra ngoài mua nhà, cưới vợ, mở cửa tiệm cho một đứa cháu trai.

Ban đầu Tần cô cô còn muốn cãi.

Sau đó chứng cứ bày đầy bàn, cùng bà ta không nói .

Lục Hoài Viễn xanh mét.

“Người đâu, kéo ác nô xuống, đưa quan!”

Tần cô cô bỗng nhào về phía Lục Đình Châu.

! cứu ta! Ta là người mẫu thân người để ! Ta đã chăm sóc người hơn mười !”

Lục Đình Châu nhắm mắt .

không nói gì.

Tần cô cô kéo ra ngoài, tiếng khóc nhọn như dao.

Lục Minh Châu trốn sau lưng , nắm chặt tay áo bà.

trở tay nắm lấy tay con gái.

Lần , bà không buông ra.

18

Ta tưởng chuyện tới đây là gần xong .

Không ngờ Tần cô cô còn chiêu .

Đêm trước đưa quan, bà ta cắt cổ tay phòng củi.

Máu chảy không nhiều.

Người cũng không chết.

Bởi vì dao là cây trâm bạc bà ta giấu mài ra, cùn mức ngay cả da gà cũng không rạch nổi.

Nhưng bà ta rất biết chọn thời điểm.

Lục Đình Châu vừa hay tới gặp bà ta lần .

vừa bước vào, bà ta đã ngã máu.

, nô tỳ dùng mạng trả cho người. cầu người đừng hận nô tỳ.”

Lục Đình Châu thay đổi dữ dội.

ta chạy tới, đang muốn bảo người mời phủ y.

Ta xua tay.

“Không vội.”

Lục Đình Châu giận dữ nói: “Thẩm Phù Doanh, bà ấy đang chảy máu!”

Ta ngồi xổm xuống nhìn thử.

“Chảy cũng tiết kiệm phết.”

Tần cô cô hơi thở mong manh: “ nhân, người hận ta vậy sao? Ta sắp chết , người còn không chịu buông tha ta?”

Ta nói: “Tần cô cô, nếu ngươi thật sự muốn chết, ít đổi con dao một chút. Ngươi cầm cây trâm cùn mài trên cổ tay nửa ngày, cổ tay cũng nóng nhỉ?”

Lục Đình Châu sững ra.

Ta bảo Xuân Đào bưng tới một chậu nước.

Nước vừa dội qua, vết thương nông đáng thương.

Đừng nói là chết, chậm chút đi tắm còn nó lành mất.

Vẻ yếu ớt giả vờ trên Tần cô cô nứt ra.

Ta mò từ tay áo bà ta ra một gói bột thuốc.

“Đây mới là món chính đúng không?”

Phủ y kiểm tra xong, nói là thuốc thúc nôn hại dạ dày.

Không ăn chết người, nhưng thể nôn dọa người.

Tần cô cô muốn ở trước Lục Đình Châu giả vờ ta và ép mức nuốt thuốc tự sát.

dùng nửa cái mạng để đổi lấy áy náy của Lục Đình Châu.

Lục Đình Châu đứng tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.

Tần cô cô cùng hoảng .

, ta người hận ta. Ta không còn cách nào , ta thật sự không còn cách nào …”

Giọng Lục Đình Châu rất nhẹ.

“Tần cô cô, bây giờ ngươi vẫn còn lừa ta.”

Tần cô cô xám xịt.

Lần , không ai nói giúp bà ta .

19

cùng Tần cô cô không đánh chết.

Lục Hoài Viễn muốn đưa quan.

cũng muốn.

Ta nói: “Đưa quan đương nhiên được. Nhưng loại người như bà ta, không phải ngồi tù.”

Mọi người nhìn ta.

Ta nói: “Bà ta không phải thích chăm sóc nhân sao? Từ Tế đường ngoài thành toàn là lão nhân tật không nơi nương tựa. Bảo bà ta lấy số bạc đã tham mấy nay chuộc tội, tới đó làm việc nặng mười .”

Lục Hoài Viễn nhíu mày: “Quá tiện nghi cho bà ta.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.