Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đúng là ác giả tự ác báo.
Chương 12
Cuối cùng, số tiền anh Hướng Thần không lấy lại được.
Nhưng anh nói ngay từ đầu anh không định lấy lại.
Từ khoảnh khắc anh đạp ga, cán nát những chiếc đĩa ấy, anh chuẩn tinh thần cho mọi hậu quả.
Và cũng sẵn sàng gánh chịu.
Hôn nhân không trò đùa.
Chỉ là trước kia anh nghĩ quá đơn giản.
Sống cùng một không yêu vốn khó, huống chi là cả một đời dài đằng đẵng.
Ở sân , Hướng Thần tiễn tôi vào Nam.
Tôi tốt nghiệp, chuẩn thực hiện hứa, về bên ba mẹ.
Trong vali, tôi chỉ mang theo chiếc váy cưới rất đẹp ấy.
Không biết sau dịp mặc hay không nhưng tôi rất thích.
“Anh Hướng Thần, đây.”
lẽ… sẽ không lại nữa.
Tạm nhé, tuổi trẻ tôi.
Tôi âm thầm nói trong lòng.
Thấy tôi mặt mày như sắp pháp trường, Hướng Thần dở khóc dở cười: “Làm gì mà sinh ly tử ? Về nhớ gửi hỏi thăm chú thím giúp anh.”
Tôi im lặng một lát, không khóc được.
“Được thôi.”
Tôi xách hành lý làm thủ tục lên máy lại đầu hỏi: “Triệu sẽ không đến nhà quấy rầy dì Hướng nữa chứ? Hay là đổi nhà , anh không hay ở nhà, lần nào tới dì cũng tức đến bệnh.”
“Sẽ không đâu, không mặt mũi nào tới nữa.”
“Hả?” Tôi lập tức hóng chuyện.
Hướng Thần nói thản nhiên: “ thuê phòng khách sạn với một đại gia từ Quảng Châu, bạn anh bắt gặp.”
“Ha! Triệu phen đạt .”
“ đạt cái gì.” Anh cười khẩy.
“Bạn anh điều tra , gã tám phần là mở công ty ma, chuyên lừa mấy mơ gả vào hào môn.”
“ sao anh không nhắc một tiếng? Dù gì cũng từng là đối tượng kết hôn anh mà.”
“Rảnh à?” Giọng anh lạnh hẳn: “Cú đẩy lần trước khiến ba anh bệnh, anh chưa tính sổ với đâu.”
Tôi phồng má, định nói thêm gì vé máy Hướng Thần nhét thẳng vào tay nhân viên an ninh.
“ nhanh lên, chắn đường .” Anh lạnh lùng thúc giục.
Nỗi buồn chia tay cứ … xua tan.
Qua cửa an ninh, tôi kiễng chân, vẫy tay về phía Hướng Thần.
Một chuyện vui vốn dĩ rất đẹp lại tan biến như .
Tôi nhìn đứng , trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc.
“Hướng Thần…”
Chương 13
Lên máy , tôi bỗng cảm thấy mình nhất định nói gì , để thật sự nói tạm cho đàng hoàng.
là tôi lấy điện thoại , bắt đầu gõ tin nhắn.
[Anh Hướng Thần, thật từng yêu anh…]
Xóa.
Từ năm mười tám tuổi trèo lên giường anh, anh biết .
Giờ nói lại câu , chẳng lẽ anh sẽ coi là thật sao?
[Anh Hướng Thần, thật luôn yêu anh…]
Xóa.
Sến súa quá.
Chẳng tôi tạm tuổi trẻ một cách đàng hoàng sao?
Nói những , chẳng lẽ mong đợi điều gì?
Ngay lúc tôi đang xóa xóa sửa sửa, ảnh đại diện anh hiện lên dòng chữ: “Đang nhập…”
Ngay sau , một dòng tin nhắn bật .
[Dao Dao, tháng sau anh công tác vào Nam, tiện thể ghé thăm .]
Tim tôi như sống lại trong nháy mắt, siết chặt điện thoại lắm mới không nhảy dựng lên.
Cái gì …
Rõ ràng lúc tôi nói chia tay kia lại đang lên kế hoạch cho một cuộc gặp lại?
Tin nhắn liên tiếp hiện .
[Đến lúc muốn ăn gì nói trước với anh.]
[ ai bắt nạt nói với anh.]
[Đừng quên nhé, nợ anh một điều kiện .]
[Đợi anh.]
Bầu trời mênh mông ngả về chiều, một vầng mặt trời đỏ rực treo cao.
Phía trước tôi là một ngày mai tươi đẹp đang chờ đợi.
(Toàn văn kết thúc)