Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Món Quà Đắt Giá

“Con trai người còn đi học.”

“Nếu anh tôi làm ầm , chúng ta cũng không được tiền.”

người cũng không đợi nổi đâu.”

Khương Nhu nhìn nó.

“Sao cậu chúng tôi không đợi nổi?”

Hà Kiêu sững ra.

Khương Nhu ấn nút bút ghi âm.

Bên trong tiên là tạp âm.

Sau đó truyền ra bố tôi.

“Tôi bảo nó về là để nó ký tên, không để cô đến phá chuyện.”

Sau đó là Hà Kiêu.

“Anh ta phá sản rồi, dọa một chút là ký thôi.”

không được nói không cho An An vào gia phả.”

Sắc mặt tất cả mọi người trong nhà đều thay đổi.

Bố tôi đột ngột lao tới muốn cướp bút ghi âm.

Tôi túm cổ tay ông ấy.

Đây là lần tiên tôi dùng sức ông ấy.

Ông ấy sững sờ.

Tôi cũng sững sờ.

Từ nhỏ đến lớn, ở mặt ông ấy tôi cúi .

khoảnh khắc này, tôi không buông tay.

Trưởng thôn trầm nói.

“Thứ này giao cho tổ giải tỏa.”

Hà Kiêu đột nhiên cười.

cười đó khiến lưng người ta phát lạnh.

“Giao đi.”

người cứ giao hết đi.”

“Anh, anh đừng quên, năm đó mẹ thế nào, trong cũng đâu có một cách nói.”

Lực trên tay tôi đột ngột buông lỏng.

Sắc mặt Khương Nhu cũng thay đổi.

Hà Kiêu nhìn tôi, chậm rãi phun ra một câu.

“Anh muốn lật lại chuyện cũ sao?”

07

Câu nói của Hà Kiêu giống một cây kim băng, đâm vào sau gáy tôi.

Trong nhà không cười nữa.

Ngay cả những người xem náo nhiệt ngoài cổng sân cũng giống bị bóp cổ.

Cái của mẹ là vết sẹo sâu nhất trong lòng tôi.

Năm đó tôi mười lăm .

Bà bệnh rất lâu, gầy đến còn da bọc xương.

Đêm cuối cùng, bà vẫn luôn gọi tên tôi.

Tôi quỳ bên giường, nắm tay bà, bà lặp đi lặp lại rằng sau này đừng hận bất cứ .

ngày hôm sau trong đã có đồn.

Có người nói là tôi cãi nhau bố, chọc bà tức đến tắt thở.

Có người nói là tôi không chịu tiền cứu bà, mới để bà kéo dài đến .

Khi đó tôi còn nhỏ, khóc.

Bố tôi ấn tôi quỳ linh đường, bắt tôi dập từng người đến viếng.

Ông ấy nói, mẹ mày vì lo cho mày nên mới đi.

Câu nói này đè nặng tôi nửa đời.

Tôi cứ tưởng cần mình đưa tiền cho gia đình, chăm sóc Hà Kiêu hơn, bố tôi hơn, có thể trả hết chút áy náy đó.

bây giờ, Hà Kiêu lại đào nó .

Tôi nhìn nó.

“Ý cậu là ?”

Khóe miệng Hà Kiêu giật một cái.

“Anh, trong lòng anh không tự sao?”

“Năm đó khi mẹ tắt thở, người cuối cùng gặp mẹ chẳng là anh à?”

“Anh muốn tranh bố, những người già trong lúc đó vẫn còn sống đấy.”

Bố tôi lập tức quát nó.

“Im miệng.”

im miệng này không giống ngăn cản.

Càng giống đang nhắc nó đừng nói hớ.

Khương Nhu đứng bên cạnh tôi.

Ngón tay cô ấy rất lạnh, vẫn vững vàng nắm cổ tay tôi.

“Cậu nói tiếp đi.”

Hà Kiêu nhìn cô ấy.

“Chị dâu, chị tưởng mình tra được vài tờ giấy là có thể lật trời à?”

“Chồng chị không thánh nhân.”

“Năm đó anh ta đã làm , nếu làm ầm , cả nhà người ở trong đều không ngẩng được.”

Ngực tôi bức bối.

Những âm thanh của năm xưa đồng loạt ùa về.

khóc trong linh đường.

mắng của bố tôi.

bàn tán đè thấp của người trong .

Còn có bàn tay lúc lâm chung của mẹ tôi, thế nào cũng không chịu buông.

Khương Nhu đột nhiên hỏi.

“Hà Kiêu, năm đó cậu mấy ?”

Hà Kiêu sững ra.

“Chị quản tôi mấy làm ?”

“Cậu mới tám .”

Khương Nhu nhìn nó.

“Một đứa trẻ tám , sao lại đêm đó người anh mười lăm đã nói mẹ?”

Mặt Hà Kiêu cứng đờ.

Bố tôi đập bàn mạnh.

“Khương Nhu, cô bớt ở đây châm ngòi đi.”

Khương Nhu không nhìn ông ấy.

Cô ấy tiếp tục hỏi Hà Kiêu.

“Là cậu tận mắt nhìn thấy, hay là sau này có người dạy cậu nói vậy?”

Môi Hà Kiêu động đậy.

Không có âm thanh.

Ngoài cổng sân có người nhỏ lẩm bẩm.

“Đúng vậy, năm đó Hà Kiêu còn nhỏ.”

“Rất đều là lão Hà kể lại sau này.”

Gân xanh trên mặt bố tôi giật .

Ông ấy đứng dậy, xông ra cửa.

“Nhìn cái mà nhìn?”

“Chuyện nhà tôi, đến lượt người xì xào à?”

Đám đông lùi nửa bước, không rời đi.

Ngày chia tiền giải tỏa, cũng muốn thêm một chút.

Trưởng thôn sa sầm mặt mở miệng.

“Lão Hà, đã nói đến mức này rồi đừng người ra dọa người sống.”

“Nếu ông có chứng cứ ra.”

“Không có hết đăng ký tranh chấp giải tỏa.”

Bố tôi nhìn trưởng thôn.

“Ông cũng giúp người ngoài?”

Mặt trưởng thôn trầm xuống.

“Hà Nghiên là con trai ông, không người ngoài.”

Câu nói này khiến sống mũi tôi cay xè.

Rất năm rồi.

Đây là lần tiên tôi thấy ở quê có người nói vậy.

Bố tôi lại cười lạnh.

“Con trai?”

“Nó vợ, về đây ép bố ruột, nó còn tính là con trai ?”

Khương Nhu không tranh cãi.

Cô ấy cúi xuống thu từng tờ tài liệu trên bàn lại.

“Nếu ông đã nhắc tới cái của mẹ chồng tôi, vậy điều tra chung đi.”

Tôi đột ngột nhìn cô ấy.

“Em còn điều tra cả chuyện này?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.