Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Từ ngày nàng giao kiếm này trẫm đến hôm nay, vừa tròn sáu năm.”

Cảnh Hành đặt ngang kiếm gối, ngẩng mắt nhìn ta.

kiếm ở bên trẫm sáu năm.”

“Thẩm , trẫm đợi nàng sáu năm.”

hắn mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Năm trẫm nói nàng, đừng giao kiếm trong mình khác, vậy mà nàng nhất quyết không nghe.”

Ta im lặng trong giây lát rồi mới mở miệng.

“Hiện giờ thần muốn lấy lại.”

Cảnh Hành nhìn ta, bỗng hỏi:

“Thẩm , trẫm hỏi nàng.”

“Nàng thật sự muốn rời khỏi Hầu phủ, hay chỉ nhất thời giận dỗi?”

“Nếu chỉ là giận dỗi, trẫm có cách khác giúp nàng trút giận. Còn nếu nàng thật sự muốn đi…”

“Trẫm sẽ lập tức hạ chỉ.”

09

trở về phủ, trời tối.

Lúc ta vào cửa viện, Bùi Trạch đang đứng dưới hành lang.

Dường như hắn vẫn luôn chờ ta.

Nhìn thấy ta, ánh mắt hắn trước tiên dừng ta.

Sau lại nhìn kiếm trong ta.

đứng bên cạnh hắn, mang theo nụ cười.

“Tỷ tỷ cuối trở về rồi. Trạch ca ca chờ tỷ suốt hai canh giờ, đến bữa tối chưa dùng.”

Bùi Trạch không ý đến nàng ta, nói hơi căng thẳng.

, bệ hạ triệu nàng vào cung, nói những gì?”

Ta nhìn chằm chằm vào hắn nhưng không mở miệng.

lại tiếp , điệu càng thêm dịu dàng.

“Tỷ tỷ thật là. Vì tỷ mà hôm nay Trạch ca ca đến buổi chầu không tham dự.”

“Tỷ có biết Trạch ca ca đối xử tỷ tốt đến mức nào không? Mấy ngày trước chàng tặng những thứ kia muội, chẳng qua chỉ muốn tỷ ghen một chút mà thôi.”

“Nếu tỷ tỷ vì những chuyện ấy mà giận dỗi Trạch ca ca, vậy thì đều là lỗi của thiếp.”

Nàng ta vừa nói vừa lên, đưa muốn kéo áo của ta.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng…”

Bùi Trạch lạnh lùng nhìn nàng ta.

“Câm miệng.”

sửng sốt, quay nhìn hắn.

“Giữ nàng ta lại.”

Bùi Trạch lạnh ra lệnh.

Mấy bà tử lên giữ chặt .

Nàng ta ra sức giãy giụa.

“Trạch ca ca, chàng gì vậy…”

Những phía sau bị bà tử bịt lại, nàng ta chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ.

Ta nhìn cảnh tượng này, hơi nghi hoặc.

Bùi Trạch đứng trước ta, khàn nói:

, là nữ tử trong tộc đưa tới. Các vị tộc lão đưa nàng ta vào Hầu phủ, ta không thể không nhận.”

“Thu nhận nàng ta thiếp chỉ là tộc lão nhìn thấy. Ta chưa chạm vào nàng ta. Chuyện nàng ta có thai là giả. Nàng ta mua chuộc đại phu, muốn ép ta nàng ta một danh phận trước trong tộc.”

Hắn dừng lại một chút.

Sau ngẩng mắt nhìn ta, hai mắt đỏ đến đáng sợ.

“Ta biết những này đáng lẽ ta nên nói nàng từ lâu. Những chuyện ta trước kia đều là do ta khốn kiếp.”

“Nhưng ta không có nửa phần thật lòng nàng ta. Ta những chuyện ấy là vì sợ các tộc lão lấy nàng ta cớ gây khó dễ nàng.”

ta yêu từ đến cuối chỉ có một mình nàng.”

nói Bùi Trạch vô gấp gáp, câu chữ đều giống như sợ không kịp nói.

Nhưng ta không nghe lọt.

Gió đêm xuyên qua sân viện, khiến óc ta tỉnh táo.

Nó khiến ta nhớ lại những khổ sở mình chịu. Mỗi một chuyện đều khiến ta đau thấu tâm can.

bị giữ quỳ cách không xa.

Ta cúi nhìn kiếm trong , chậm rãi về phía nàng ta.

Ánh kiếm lóe lên.

Vẻ sợ hãi vẫn còn chưa tan, nàng ta trợn to mắt rồi mềm nhũn ngã xuống.

Bùi Trạch đột ngột quay , con ngươi co rút.

Ta không dừng lại.

Mũi kiếm xoay ngược, đâm thẳng vào ngực hắn.

Nhưng cuối lại lệch sang bên hai tấc.

Hắn rên khẽ, lảo đảo lùi nửa , đưa ôm ngực.

Máu chảy qua kẽ ngón , nhưng hắn không ý.

Hắn chỉ ngẩng , không dám tin nhìn ta.

“Thẩm .”

hắn khàn đặc, trong mắt tràn ngập đau thương.

“Nàng… lại muốn giết ta sao?”

Ta nắm kiếm, vết máu mũi kiếm đập vào mắt.

Nó khiến ta nhớ đến những Cảnh Hành nói trao kiếm ta vào chiều nay.

10

“Thẩm , nếu năm trẫm không tránh mũi tên ấy…”

Cảnh Hành nhìn ta bằng ánh mắt nặng nề.

“Có phải mọi chuyện khác hay không?”

Ta không lập tức trả .

Trong điện vô yên tĩnh, ta nhìn vào mắt hắn.

Trong đôi mắt ấy tràn đầy sự không cam lòng.

Chuyện Cảnh Hành nói là chuyện xảy ra ba chúng ta còn ở biên ải.

Bùi Trạch chỉ là thế tử, bị cha hắn ném vào quân doanh rèn luyện.

Hắn gặp ta ta đang bị Cảnh Hành quấn lấy.

“Nàng chính là Thẩm sao? Ta nghe nói về nàng.”

hắn ấy vẫn mang theo vài phần kiêu quý đặc trưng của công tử kinh thành.

Ta tò mò hỏi:

“Nghe nói về ta chuyện gì?”

Hắn suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười ta.

“Nghe nói kiếm pháp của nàng rất tốt.”

“Ta muốn luận võ nàng một phen.”

Ta ngẩn .

Cảnh Hành đứng bên cạnh cười khẩy.

“Một kẻ chỉ có vẻ ngoài như ngươi đến ta còn không đánh thắng, dựa vào đâu muốn đấu A ?”

Cuối hai bọn họ luận võ một trận.

Bất phân thắng bại.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.