Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 18 - Cơn Mưa Giữa Đường Cao Tốc

Vừa bước vào phòng bệnh, cô ta đã cảm nhận mọi ánh đều đổ dồn về mình.

Cô ta theo bản năng ôm bụng dưới.

“Có gì vậy?”

Phương là người đầu tiên lao tới.

“Có cô bỏ thuê người xử lý chiếc không?”

Trần Nhã sững người.

gì?”

Thẩm Hạo bước , chắn giữa cô ta và mọi người.

này không liên quan .”

Trần Nhã nhìn bóng lưng anh ta, sự nghi ngờ dần hiện trong .

“Thẩm Hạo, anh lại dùng tài khoản của tôi làm gì?”

Câu vừa nói ra, trong phòng bệnh im lặng.

hỏi:

“Lại?”

Sắc mặt Trần Nhã trắng đi.

Thẩm Hạo lập tức quay đầu.

“Cô nói linh tinh.”

Giọng Trần Nhã run .

“Lần trước anh nói dòng tài khoản công ty không đẹp, bảo tôi giúp nhận khoản hàng.”

“Sau đó lại nói mua vàng cho mẹ anh, trước tiên tài khoản của tôi.”

“Anh nói sẽ không có gì.”

Mặt Phương xanh mét.

“Cô là loại phụ nữ gì mà gì cũng nói ra ngoài?”

Cuối Trần Nhã không nhịn bật khóc.

bây giờ tôi mới biết các người coi tôi là gì.”

“Thẩm Hạo nói số đó là dưỡng thai bù cho tôi.”

“Anh ta nói đợi dự án thành công sẽ lập tức đưa tôi đi xem nhà.”

nhìn cô ta.

“Hai mươi nghìn tệ cho người trung gian hôm là ai bảo cô ?”

Trần Nhã cắn môi.

“Thẩm Hạo.”

Thẩm Hạo lập tức quát:

“Cô suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.”

Trần Nhã bị quát run .

Y tá đứng chắn bên cạnh cô ta.

“Anh dọa bệnh nhân.”

Trần Nhã hít sâu hơi.

“Anh ta nói có món đồ cũ cần xử lý, không tài khoản của mình.”

“Tôi hỏi là gì, anh ta nói là chiếc cũ trong nhà không cần nữa.”

“Tôi không biết đó là đồ của mẹ Mạnh Đường.”

Tôi nhìn nước cô ta, trong lòng không có ý muốn bào chữa thay.

Cô ta bị Thẩm Hạo lừa.

Nhưng cô ta cũng từng đứng ngoài cuộc hôn nhân của tôi, chờ tôi nhường chỗ.

Mỗi người đều trả giá đôi chút cho lòng tham của mình.

Cha hỏi :

còn lấy lại không?”

bình tĩnh đáp:

“Người trung gian kịp tháo.”

“Cảnh sát đã đi thu hồi.”

Bờ vai đang căng cứng của tôi cuối thả lỏng chút.

Phương lại đột bắt đầu khóc.

“Tất cả chỉ là hiểu lầm.”

“Nếu không các người bám lấy mãi.”

Cha cười lạnh.

“Không ?”

“Nếu muộn nửa giờ, nó đã bị tháo thành từng bộ phận.”

Phương rụt cổ, vẫn cứng miệng:

“Chẳng vẫn tháo ?”

Tôi ngẩng nhìn bà ta.

“Tối tôi cũng chết.”

“Vậy bà cũng cảm thấy không có không?”

Tiếng khóc của Phương mắc lại trong cổ họng.

Thẩm Hạo nhìn tôi, trong vừa có mệt mỏi vừa có oán độc.

“Mạnh Đường, bây giờ có cha chống lưng, đương câu nào cũng cứng rắn.”

“Nhưng quên chúng ta vẫn ly hôn.”

“Anh không dễ chịu cũng mong sạch sẽ rút lui.”

Sắc mặt cha trầm xuống.

tiếng trước.

“Anh Thẩm, nếu anh đang nói vấn đề nợ nần vừa hay chúng ta có thể bàn.”

Anh rút vài tờ giấy trong tập tài liệu.

số khoản vay đã điều hiện nay đều có vấn đề về chữ ký.”

“Sau khi vào tài khoản công ty anh, phần đáng kể tài khoản liên quan bà Phương và cô Trần.”

“Không dùng cho đời sống chung của vợ chồng.”

Thẩm Hạo cười lạnh.

“Miệng lưỡi đương lợi hại.”

“Tòa án có công nhận hay không vẫn biết.”

Tôi nhìn anh ta.

“Thẩm Hạo, có anh quên xe đăng ký tên ?”

Anh ta sững lại.

Tôi tiếp tục:

“Tối anh lái xe của , đá xuống đường cao tốc rồi gây tai nạn.”

“Chi phí sửa xe, trách nhiệm tai nạn, bồi thường cho xe phía sau.”

“Những khoản cũng tính.”

Sắc mặt Thẩm Hạo lại khó coi thêm.

Phương hét :

“Xe do con trai tôi lái là xe của con trai tôi.”

“Đăng ký tên cô ?”

thản nói:

“Đăng ký tên cô Mạnh liên quan tổn thất tài sản của cô .”

“Anh Thẩm tiếp tục lái xe khi cho phép, lại còn bị nghi che giấu hành vi vi phạm xảy ra trước tai nạn.”

Phương không hiểu toàn bộ nhưng nghe hiểu hai chữ tổn thất.

Bà ta vội kéo Thẩm Hạo.

“Con trai, mau nói xe là do nó cho phép con lái.”

Thẩm Hạo nghiến răng.

“Khi đó cả nhà ra ngoài, đương ngầm ý.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

ngầm ý ngồi ở hàng ghế sau.”

“Không ngầm ý để anh đuổi xuống.”

Nhân viên cảnh vụ ở cửa bước vào.

“Thẩm Hạo, xin tiếp tục đi chúng tôi giải trình.”

Thẩm Hạo đứng im không nhúc nhích.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, đột hạ thấp giọng.

“Mạnh Đường, ép anh.”

“Trong tay anh cũng có đồ của .”

Cha lập tức bước .

“Cậu nói lại lần nữa.”

Nhưng Thẩm Hạo chỉ cười.

Nụ cười rất khó coi, giống như tiếng động cuối trước khi chiếc bình vỡ tan.

“Chẳng các người muốn điều ?”

“Vậy hãy điều .”

“Xem số cha cô ta mua nhà cho cô ta có chịu điều hay không.”

Ánh cha không hề dao động.

“Cậu cứ việc đi điều .”

Thẩm Hạo sững người.

Cha lạnh lùng nói:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.