Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Không cười lớn, mà là tiếng cười bị nén lại, không nhịn nổi nên thoát trong mũi.
Đây là lần đầu tiên trong tám , chúng tôi cùng nhau cười.
Cười vì cùng một chuyện.
Trong cùng một không gian.
Tôi bỗng thấy mọi chuyện dường như thật sự không đến mức quá tồi tệ.
Vết nứt ấy còn.
Nhưng trong khe nứt dường như bắt đầu có gì sinh trưởng.
【Chương 11】
Sau hết thời gian ở cữ, cuộc sống dần tìm lại được nhịp điệu.
Tôi quay lại làm việc, chủ yếu làm xa, thỉnh thoảng mới đến công ty họp.
Ban ngày mẹ tôi chăm Tiểu Niệm, ban đêm tôi chăm.
Phó Diễm giữ lịch đến vào và Sáu.
Nhưng điểm khác trước đây là
Anh bắt đầu ở lại lâu hơn.
Trước đây nhiều nhất ở hai tiếng, bây giờ thường xuyên đến chín, mười giờ tối.
Tắm cho xong, tiện thể sửa cánh tủ bị lỏng trong nhà mẹ tôi.
Kiểm tra phát triển của xong, tiện thể dạy tôi cách sử dụng máy làm đồ dặm màu mè kia.
Trước đi còn đứng chần chừ ở khoảng một phút, giống như đang chờ tôi gì .
Còn tôi
Mỗi đến và Sáu, đều dọn dẹp nhà sớm.
Thay cho mình một bộ quần áo mặc nhà không quá giống đồ ngủ.
Buộc tóc gọn gàng.
Kiều An trạng thái của tôi gọi là “yêu đương chồng chập lượng tử”quay lại theo kiểu con mèo của Schrödinger, không quan sát thì không thể xác định.
Tôi đá cô ấy một cái.
Sự thay đổi xảy Tiểu Niệm được .
Hôm là Sáu, Phó Diễm đến như thường lệ.
Trong tay có thêm một túikhông đồ của Tiểu Niệm, mà là một hộp dâu .
“Đi ngang hàng hoa quả nên mua.” Anh đặt bàn.
“…… ơn.”
Mẹ tôi ngồi phòng khách giả vờ xem tivi, đôi tai dựng còn cao hơn tai thỏ.
Tối hôm , anh tắm cho Tiểu Niệm xong bước , tay áo sơ mi được xắn đến khuỷu tay, phía trước bắn vài giọt nước.
Tiểu Niệm nằm trên giường đạp chân, miệng kêu “a”.
, trắng trẻo mềm mại hơn mới sinh rất nhiều, ngũ quan cũng dần nảy nở.
Càng ngày càng giống anh.
Ngay cả biểu bĩu môi cũng giống hệt.
“Em biểu của nó này.” Phó Diễm ngồi xổm cạnh giường, cho tôi xem.
Tiểu Niệm đang nhăn mũi, môi trề xuống, dáng vẻ không vui.
“Đây chẳng biểu anh tức giận sao?” Tôi .
“Anh từng như thế nào?”
“ anh tranh cãi với Lục Tranh về lịch trực. Giống hệt.”
Anh cúi đầu , lại anh.
Hai người cùng trề môi một kiểu.
Tôi đứng cạnh cười đến suýt hụt hơi.
Phó Diễm đưa tay khẽ vào chóp mũi Tiểu Niệm.
Tiểu Niệm bị một cái, đột nhiên cười.
Kiểu cười không có âm thanh.
Khóe miệng kéo sang hai , để lộ lợi trơn nhẵn không có răng nào.
là nụ cười giao tiếp đầu tiên của Tiểu Niệm.
tuổi, một cột mốc phát triển tiêu chuẩn.
Tôi và Phó Diễm đồng thời sững sờ.
“Nó cười rồi.” Tôi .
“Ừ.”
“Lần đầu tiên.”
“Ừ.”
Chúng tôi nhau.
Trong mắt anh có một loại ánh sáng.
Rất sáng.
Không ánh đèn phản chiếu.
Mà là sáng trong.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi lỡ mất một nhịp.
Rõ ràng lỡ mất một nhịp.
Tôi cuống quýt quay mặt đi.
“Em đi…… rửa dâu .”
Tôi đứng dậy đi về phía bếp.
“Tô .”
“Ừ?”
“Dâu có tính lạnh, em ít thôi. Dạ dày em không tốt.”
Tôi dừng lại giữa .
Anh còn nhớ.
Chuyện nhỏ như dạ dày tôi không tốt, chia tay tám mà anh nhớ.
“Biết rồi.” Tôi không quay đầu, “Rửa vài quả, cho có thôi.”
Đi vào bếp, tôi chống hai tay bồn rửa, hít sâu mấy lần.
Tô , bình tĩnh.
Đừng tự mình đa tình.
Anh đang làm một người cha có trách nhiệm.
Nhớ tình trạng dạ dày của bạn gái cũ vì trí nhớ anh tốt.
Không có ý nghĩa gì khác.
Tôi rửa dâu mang , đặt bàn trà.
Anh ngồi trên sofa, Tiểu Niệm nằm sấp trên ngực anh, ngủ.
Một lớn một nhỏ, khung cảnh yên tĩnh như một bức tranh.
Tay Tiểu Niệm nắm cổ áo sơ mi của anh, nước miếng chảy thành một vũng nhỏ.
Phó Diễm cúi đầu vũng nước miếng, không hề ghét bỏ.
Một tay vững vàng đỡ lưng , tay còn lại lướt điện thoại.
Tôi bưng dâu đứng cạnh, bỗng không biết nên ngồi đâu.
Sofa đủ lớn, ngồi xuống cũng không vào anh.
Nhưng dường như lại quá gần.
“Ngồi đi.” Anh không ngẩng đầu.
Tôi ngồi xuống.
Cách một gối tựa.
Cầm một quả dâu .
Ngọt.
Rất ngọt.
Mùa đông có thể mua được dâu ngọt như vậy chắc chắn không rẻ.
“Bao nhiêu tiền một hộp?”
“Không đắt.”
Trong điển của Phó Diễm, “không đắt” có nghĩa làđừng hỏi nữa.
Tôi thêm một quả.
Phòng khách rất yên tĩnh, có tiếng chương trình thời sự trên tivi phòng mẹ tôi truyền mơ hồ.
Bộ tản nhiệt thỉnh thoảng vang một tiếng.
Hơi thở của Tiểu Niệm đều đặn kéo dài.
Khung cảnh này quá giống một gia đình.
Giống đến mức tôi hơi sợ hãi.
Sợ sau quen, một ngày nào anh đột nhiên
“Anh đi rồi.”
Anh đưa Tiểu Niệm đang ngủ say cho tôi.
trao đổi, ngón tay chúng tôi nhau.
Đầu ngón tay anh lạnh.
“Đi chậm thôi.” Tôi .
“Ừ.”
Anh mặc áo khoác, cầm chìa khóa, đi đến .
Quay đầu một cái.