Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Trong buổi tiệc sinh nhật, Dụ cả đám người vây quanh.
huyên thuyên đủ thứ chuyện.
Tôi không muốn nghe, liền nhón chân thì thầm tai anh: “Anh ơi, đi ăn bánh nhỏ nha.”
Ăn xong rồi quay lại tìm anh.
Tôi buông , để anh tiếp tục chuyện với mấy ông già kia.
Tôi chạy đến khu tráng càn quét.
Không nên ăn vị dâu hay vị ?
Đứng trước quầy bánh, tôi lưỡng lự.
Vị dâu thì chua chua ngọt ngọt, lại có trái cây.
thì lâu lắm rồi tôi chưa ăn.
Chọn nào bây giờ?
Tôi cắn muỗng, quyết tâm vươn chiếc bánh màu hồng.
Đúng lúc đó, có người gọi tôi.
“Cô Lương lại ở đây một mình?”
Khu tráng hình như không có ai họ Lương ngoài tôi.
Tôi quay đầu lại, ngơ ngác.
Là một người đàn ông, trông khoảng hai mươi lăm tuổi, không lớn lắm.
Tôi không quen, anh là ai.
Trước khi đến tôi đã tìm hiểu kỹ rồi.
Đây chính là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay — cả nhà họ Trần.
Tôi chớp mắt: “Tôi đang ăn bánh mà.”
Tôi muốn ăn bánh vị dâu.
Anh ta bước lại gần.
Tôi không có chuyện gì gấp, liền quay đầu lại tiếp tục.
Kết quả vừa nhìn liền như sét đánh ngang tai.
Bánh vị dâu hết rồi!
Chiếc cuối cùng một đứa nhỏ đi ngang mất.
Giờ chỉ bánh thôi.
Hu hu, tôi đã suy nghĩ kỹ lắm mới chọn được mà!
Tôi đau khổ vô cùng.
Trần tử hỏi: “ không anh đi cùng cô?”
“Anh ấy đang chuyện với người ta, tôi nghe không hiểu nên tự đi ăn bánh.”
Ánh mắt Trần tử lóe sáng: “Anh đối với cô tốt thật.”
“Tất nhiên rồi, anh trai là người tốt nhất thế giới.”
Trần tử tựa quầy tráng : “Chỉ là anh trai thôi ?”
Tôi nhìn anh ta đầy thắc mắc.
Gì vậy trời?
Anh ta đang gì thế?
“Chứ không thì là gì?”
Anh ta như thở phào nhẹ nhõm, đưa cho tôi một ly nước trái cây.
“Xem như tôi lỡ lời, cô Lương đừng giận, tôi tự phạt một ly.”
Nước trái cây thơm .
Là nước chanh .
Tôi !
Tôi mới vừa định đi thì hay , có người đưa sẵn rồi.
Tôi nhận , ừng ực uống hết, giải : “Tôi đâu có giận đâu.”
Loài người thật kỳ lạ.
9
Trần cứ bám tôi mãi không rời.
Tôi hỏi anh ta: “Anh không có việc gì khác à?”
Anh ta đáp: “Không có.”
Phiền thật đó.
mà tôi đang ăn bánh của nhà anh ta chuẩn , anh ta muốn theo thì theo đi.
Ăn xong bánh rồi, tôi lại ăn thêm một bánh Napoleon .
Không có phải do trong hội trường có người cảm lạnh không, mà nhiệt độ máy lạnh chỉnh cao .
Nóng .
Nóng đến mức đầu óc tôi như nung chín, choáng váng cả người.
khô lưỡi rát, cả người chịu.
có một loại cảm giác kỳ lạ không thể gọi tên.
Tôi muốn đi nghỉ ngơi một lát.
Tôi đẩy cửa một nghỉ trống, rửa mặt trong nhà vệ sinh để tỉnh táo lại.
Tiện gửi tin nhắn cho Dụ.
Lỡ như anh ấy không tôi rồi lo lắng thì không ổn.
Gửi xong tin, tôi định nằm nghỉ trên sofa một lát, lại phát hiện… Trần ở trong này.
nghỉ là không gian cộng, có nhiều .
Tôi muốn ngủ, không muốn ở chung với người khác.
Hơn này mùi nước hoa nồng , không là loại hương gì, tôi không .
Tôi chào anh ta một tiếng rồi chuẩn rời đi.
Tôi muốn đổi khác.
Phải nhanh .
Càng lúc tôi càng chịu, chân bắt đầu mềm nhũn.
Chỉ muốn nằm xuống, hoặc là…
Ừm?
Hoặc là gì ấy nhỉ?
Tôi không diễn tả nổi mình muốn gì .
Rửa mặt ban nãy hoàn toàn vô dụng.
Tôi xoay nắm cửa, phát hiện không mở được.
Tôi sững người, thử lại lần .
Vẫn không mở ra.
“Đừng phí sức , cửa này tối nay chỉ mở được từ bên ngoài.”
Tôi chưa kịp phản ứng, đã nghe tiếng Trần vang : “Có phải rất chịu không?”
Tôi: !
anh ta tôi chịu?
Trần từng bước tiến lại gần, liếm môi, tặc lưỡi một .
“Đẹp thế này, vậy mà Dụ lại chỉ xem như gái. chỉ là gái thì càng tốt, chẳng làm móc nối với nhà họ .”
Anh ta kéo tôi.
bằng mà , anh ta trông khá đẹp trai, chỉ thua Dụ một chút xíu thôi.
Tôi người đẹp.
tôi không anh ta.
Tôi cau mày, hất anh ta ra: “Đừng chạm tôi.”
Tôi ghét người lạ chạm mình.
Trần chẳng những không dừng lại, mà túm dây váy tôi, định ôm tôi, lẩm bẩm mấy câu hiểu: “Phản kháng vô ích, ngoan ngoãn hưởng thụ đi. Tối nay tôi sẽ khiến sung sướng mây.”
Anh ta xấu xa rồi!
Tôi đã bảo không được đụng tôi cơ mà!
Tôi giận rồi!
Tôi dồn pháp lực, biến ra một chiếc bánh khổng lồ.
Trước khi anh ta đụng được tôi thì tôi đập mạnh bánh mặt anh ta.
Chiếc bánh mềm dính dập nát dính đầy mặt, anh ta ngơ ngác: “Bánh từ đâu ra vậy?”
Đồ ngốc.