Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Buổi tối, Tạ Dụ ở lại tộc hồ ly tụi tôi.
đám hồ ly tộc tiên thấy người , phấn khích lắm luôn.
Đám hồ ly nhỏ vây quanh ríu rít không ngừng.
“Trông giống hệt người mà Hồ Hồ dẫn về trước nha.”
“Người với người gì khác nhau đâu, cái nào cũng giống cái nào hết.”
“Hai mũi, không bộ lông đẹp như bọn mình, xấu òm.”
“Tôi thích người Hồ Hồ hơn, mang cho tụi mình bao nhiêu là đồ ăn ngon. Còn người Ly Ly thì hiểu chuyện gì .”
Tôi truyền đạt lại hết mấy lời đó cho Tạ Dụ nghe.
Chống nạnh giáo huấn anh: “Anh học hỏi chút đi, ai cũng anh không hiểu chuyện!”
Tạ Dụ lỗi liền sửa: “ này đi gấp quá, sau nhất định mang theo.”
Mấy hồ ly nhỏ tin: “ sau nhất định = không bao giờ. Đừng vẽ bánh cho tụi này ăn! Ly Ly, đổi người khác đi, đổi người mang đồ ăn ấy!”
Tạ Dụ bó tay, phải đặt hàng đêm nhờ người giao thức ăn .
Thấy anh mua đủ thứ đồ ăn ngon, mấy đứa nhỏ mới yên tĩnh lại.
Mà yên chưa phút, tụi nó lại ríu rít.
này giục tôi kể nốt câu chuyện hôm trước, hỏi tôi đã xử lý tiền vi phạm hợp đồng với ty giải trí thế nào.
Trăng đã lên cao, sáng vằng vặc.
Giữa khu rừng xanh mướt, tôi và Tạ Dụ ngồi trên khúc gỗ.
Tôi tựa vai anh, bầy hồ ly nhỏ quây quanh.
Tôi Tạ Dụ: “Là anh ấy trả cho tôi. Tôi nợ anh ấy năm trăm ngàn.”
17
thực tập ba tháng, tôi mức người gầy trơ xương.
Trên người còn tí thịt nào!
lý bảo, như thế mới gọi là “vóc dáng mảnh khảnh”, lên hình mới đẹp.
Để nhanh chóng nổi tiếng kiếm tiền trả nợ ty, tôi cắn răng chịu đựng tiếp.
Nhưng còn chưa kịp nổi tiếng, ty đã ra thị — nhân vật lớn cần nhóm thực tập xinh đẹp đi tiếp đón.
Tôi xinh nhất nên chọn.
Trước lúc đi, lý : “Nắm cơ hội cho tốt, đều là tài nguyên cô đấy.”
Tôi nghe hiểu gì.
Tôi hôm đó tôi lại ngày.
Ăn cải thối suốt ba tháng, tôi sắp biến thành cải luôn .
Tôi hoa chóng mặt, với lý là tôi không khỏe.
lý bảo tôi đi rửa mặt cho tỉnh táo quay lại.
Tôi lảo đảo đi nhà vệ , không nhìn đường nên đâm sầm ai đó.
Đâm trúng , tôi bỗng nghĩ ra cách — giả ngất để khỏi phải đi đêm nay.
Tôi ngả , ngã xuống đất.
Nằm dưới sàn dễ chịu.
Vừa vừa buồn ngủ, tôi lập tức lăn ra ngủ.
Tỉnh lại đã thấy mình bệnh viện, không khí toàn mùi thuốc sát trùng.
Bên giường người ngồi — chính là người tôi đâm phải.
Anh ấy thấy tôi tỉnh, mở miệng hỏi: “Lương Ly Ly?”
Tôi gật , tờ giấy kiểm tra đặt trên giường.
Thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng.
Tôi chớp : “Anh phải nuôi tôi.”
Cho tôi ăn miếng thịt đi.
Tôi .
Anh gõ ngón tay lên bàn: “Dựa đâu?”
Tôi đầy lý lẽ: “Anh tôi hư !”
“ hả?”
Tôi nghiêm túc: “. Anh phải nuôi tôi.”
lý từng , phải nắm cơ hội.
Người này nhìn vẻ giàu, chắc chắn nuôi tôi.
Tôi phải kiếm cái phiếu cơm mới .
Anh khẽ cười: “.”
tôi sáng rực — tôi phiếu cơm !
18
Ban Tạ Dụ không cho tôi hủy hợp đồng với ty giải trí.
Tôi vẫn phải tiếp tục thực tập vất vả.
Nhưng ít ra mỗi ngày tôi đều ăn no.
Bụng dần đầy đặn trở lại, lý lại tôi giảm cân.
Tôi tìm Tạ Dụ: “ không muốn nhịn nữa đâu.”
Anh lạnh nhạt: “Đó là việc .”
Tôi năn nỉ: “Anh cho mượn năm trăm ngàn không, không muốn thực tập nữa.”
Anh : “ không trả nổi đâu.”
Anh đúng là…