Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
**6**
nghỉ chiều, chị gái bưng hai cốc trà sữa đi tới bàn làm việc của tôi. Hôm tâm trạng chị đặc biệt tốt, ánh nụ cười đều rạng rỡ. Khi chị đưa cho tôi một cốc, Lục Kiều ở đằng xa lại trợn trắng .
“Thương nãy trong phòng khen báo cáo chị làm tốt đấy.” Chị hạ giọng, trong lời nói không giấu nổi sự đắc ý, “Anh ấy còn chị là gì.”
“Cả công ty đều biết chị là Vũ rồi, sáng anh ấy đứng nhìn thẻ của chị lâu vậy mà.” Tôi cắm ống hút lớp màng bọc nilon, lớp kem cheese ngọt ngấy trào lên.
“Khác chứ. anh ấy chị, ánh …” Chị nghiêng đầu nghĩ ngợi tìm từ diễn tả, “Giống xác điều gì . Cứ thể anh ấy đã quen chị từ trước vậy.”
Tay tôi run lên, hai giọt trà sữa từ ống hút bắn ra, rơi bàn phím.
Chị không chú ý, vẫn tiếp tục nói: “À đúng rồi, anh ấy chị bình thường có hay chơi game không. Lạ thật, mấy câu kiểu này thì liên quan gì đến công việc nhỉ?” Chị nhấm nháp những chi tiết trong hồi ức, khóe môi ngày càng cong lên.
[Chắc kèo rồi, nam chủ động tấn công, nữ bắt đầu rung rinh!]
[Cô em gái đáng thương vẫn run lẩy bẩy trong góc, cô ta đâu biết cái phụ của mình sắp bị chị gái phát hiện rồi nha.]
Đám bình luận trôi thì thoại trong tôi rung lên. Khỏi cần xem cũng biết là ai – bởi vì từ khoảnh khắc Thương Dập bước chân vào công ty sáng , thông báo tin từ phụ chưa bao ngừng.
*”Bảo , em ngồi ở dãy thứ ba cạnh cửa sổ đúng không?”*
*”Bảo , hôm em mặc áo len xám à.”*
*”Bảo , sao em không để ý đến anh? Có phải anh làm gì không tốt không?”*
*”Bảo , xong anh sẽ ra tìm em, em đợi anh nhé.”*
Tìm cái đầu anh ấy!
Tôi dùng ngón tay ướt mồ hôi úp mặt thoại bàn. Chị gái vẫn đứng cạnh uống trà sữa, hoàn toàn không hay biết vị Thương trong miệng chị dùng phụ điên cuồng quấy rối tôi – xác hơn là điên cuồng quấy rối người mà anh nghĩ là “ Vũ”.
Nếu bây tôi đứng dậy, đi đến cửa phòng , đợi Thương Dập bước ra rồi chặn anh lại, kể rõ ngọn ngành mọi chuyện từ đầu đến cuối — rằng 4 năm người giải bài cho anh là tôi, người thức đêm call voice với anh là tôi, người leo 3.800 bậc thang xin chuỗi cho anh là tôi, người gửi ảnh góc nghiêng và xương quai xanh là Tri mặc áo len xám, ngồi hàng thứ ba cạnh cửa sổ, người mà anh khen “vẫn đáng yêu và xinh đẹp ngày nào”.
Nhưng bình luận đã nói gì nhỉ? *”Em gái mau khai thật đi, khai xong nam đảm bảo cho cô ta thất nghiệp cuốn gói cút ngay.”*
tan làm sáu , bên ngoài trời đổ mưa.
Tôi không mang ô, đành đứng dưới mái hiên trước sảnh công ty đợi mưa tạnh bớt. Trên màn hình thoại, phụ lại thêm mấy tin của Thương Dập: *”Bảo , em mang ô không?”*, *”Không mang thì để anh đưa em về”*, *”Anh ở tầng hầm B2, em đi”*.
Tôi định nhét thoại vào xách thì một tin mới nhảy ra. Không phải từ phụ. Mà là trong group chat chung của công ty, Thương Dập dùng thật @ thẳng tôi.
*”@ Tri Trước 8 sáng mai hợp biên bản cuộc gửi vào email cho tôi. CC cho toàn bộ các phòng ban.”*
Cả group im lặng khoảng ba giây, sau bị một tràng “Đã ”, “Rõ thưa Thương ” làm cho trôi tin . Chị gái tin riêng cho tôi ba dấu chấm. Lục Kiều thì rep trong group: “Thương vất vả rồi ạ”, kèm theo một cái icon cúi chào ngoan ngoãn.
Chỉ có mình tôi biết tại sao anh ấy lại @ riêng mình tôi. Vì trong phòng tôi đã nói anh ấy không ăn ớt chuông. Anh ấy muốn xác xem tôi rốt cuộc là ai.
Tôi chỉ rep hai chữ: “Đã rõ.”
Rồi tôi nhét thoại vào , lao ra màn mưa. Nước mưa rất lạnh, tạt vào mặt đủ để dập tắt hết những suy nghĩ ngổn ngang. áo len xám ngấm nước trở nên nặng trịch, tóc mái bết chặt vào trán, tròng kính dính đầy nước khiến tôi nhìn mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo.
Một ô tô màu đen lướt tôi rồi lùi lại. Cửa sổ xe hạ , lộ ra khuôn mặt của Thương Dập. Cổ áo sơ mi của anh vẫn cài cẩn thận không lệch một ly, chuỗi Phật trên cổ tay khẽ đung đưa dưới luồng gió ấm từ điều hòa phả ra.
“Lên xe.”
Tôi bảo không cần, trạm tàu ngầm ngay phía trước rồi. Anh nhìn tôi, ánh dừng lại trên áo len xám ướt sũng của tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại: “Biên bản cuộc mai nộp cũng được, không cần phải dầm mưa thế này.”
Tôi đâu có định thảo luận với anh về cái biên bản. Nhưng mưa càng càng lớn, những mưa to bằng đậu nện mặt đường bắn lên những màn sương trắng xóa. Anh đẩy cửa phụ ra, chuỗi Phật va vào vô lăng phát ra những tiếng lạch cạch nhè nhẹ, thay anh thúc giục.
Tôi do dự chưa tới 3 giây, liền mở cửa sau ngồi vào. Nếu anh đã định chị tôi là người , thì tôi ngồi sau mới đúng phép tắc.
Trong gương chiếu hậu, khóe môi anh hơi mím lại.
Trong xe thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng, giống hệt mùi nến thơm thi thoảng xuất hiện trong những bức ảnh anh gửi tôi mạng. Trên phụ để một giấy kraft, miệng thò ra nửa thanh súp thưởng cho mèo – anh có nuôi mèo, một con Ragdoll và một con mèo cam, chat anh ngày nào cũng gửi ảnh chúng cho tôi xem. Con Ragdoll Kẹo Sữa, con mèo cam Mập Số 1.
“Thương , anh nuôi mèo ạ?” Lời ra khỏi miệng tôi đã hối hận. Tri không nên biết những chuyện này.
anh khẽ hất lên gương chiếu hậu.
“Sao cô biết tôi nuôi mèo?”
“ phụ có thanh súp thưởng kìa.” Tôi chỉ vào cái giấy, “Hơn nữa ống quần vest của anh có dính một ít lông mèo màu cam.”
Anh cúi nhìn ống quần, quả nhiên có một nhúm lông tơ màu cam dính trên quần tối màu, chắc là bị Mập Số 1 cọ vào trước khi đi làm sáng . Anh không nói gì, chỉ dùng ngón tay gõ nhẹ hai cái lên vô lăng.
Cái nhịp điệu tôi quá quen thuộc – mỗi lần suy nghĩ anh sẽ vô thức làm động tác này, và gõ đến cái thứ ba thì thường sẽ một câu cực kỳ khó trả lời.
Quả nhiên, nhịp gõ thứ ba dứt, anh lên tiếng.