Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Á.”
lại có thể như thế ?
Anh tôi vừa ưu tú lại vừa giàu có như vậy mà cũng có người không thích, thật đáng kinh ngạc.
Anh nói thêm: “Cô ấy có người thích rồi.”
Tôi dò hỏi: “Người cô ấy thích có giàu anh, đẹp trai anh không?”
Tạ cụp , chắc là trầm tư.
Một lát sau, anh trả lời tôi:
“Không có.”
Thế thì dễ thôi.
Cái tính hay bày trò hồi nhỏ lại trỗi dậy.
Tôi hiến ngay một sách điên rồ: “Anh tìm cách trói cô ấy lại, cưỡng chế yêu một chút là xong.”
Với điều kiện này anh, có khác gì nam chính trong tiểu thuyết không?
Trong tiểu thuyết, nữ chính toàn bị cưỡng ép yêu đương rồi quay sang yêu nam chính đấy thôi.
Tôi thấy anh cũng .
Dù điều kiện anh cũng rất tốt.
Đẹp trai có, cơ bắp có, tiền bạc cũng có.
Tính tình cũng tốt, người yêu mà học nấu ăn chứ.
nấu ăn hay không không quan trọng, quan trọng là anh sẵn sàng thay đổi đối phương kìa.
hoàn hảo!
Chắc người anh thích là do chưa nhận ra điểm tốt anh nên không thích thôi.
Trói lại ở bên nhau lâu ngày rồi khắc có tình cảm.
Tạ chằm chằm tôi: “Cô ấy có người thích, vậy cô ấy sẽ hận anh mất.”
Đừng bận tâm.
Hận nhiều rồi khắc thành yêu thôi.
Tiểu thuyết toàn viết thế mà.
nhé.
Tôi liên tục đổ thêm dầu lửa: “Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, anh không cưỡng ép thì chẳng lẽ trơ người khác cuỗm mất miếng ngon à?”
Tạ gõ nhẹ lên đầu tôi: “Đừng có bày lung tung, anh sẽ tin đấy.”
Tôi: “Lung tung gì chứ, toàn là hay đấy!”
Anh nghiêng đầu hỏi: “ thấy là hay ?”
Tôi gật đầu: “Đúng đúng, chính là nó.”
Anh bỗng mỉm cười: “.”
Thế là hoạch xấu xa đã chào hàng thành công.
Tôi cũng bắt đầu thấy phấn khích.
“Mau đi thử đi! Thành công nhớ phải báo cho đấy!”
8
Tạ có đi thử hay không thì tôi không rõ.
Bởi tôi có quan trọng .
Khi tôi phân vân có nên tạo chút mập mờ để kéo gần khoảng cách với tiền bối không, thì anh ấy đã chủ động tìm đến tôi.
“Nghe nói bộ ra rất hay, cuối tuần rảnh không? Chúng ta cùng đi xem nhé.”
Ừm, bộ đó đúng là rất hay.
tôi đã xem rồi.
Hôm công chiếu là ngày nghỉ lễ, ở nhà chán nên tôi đi tìm Tạ .
Tìm trong việc không thấy, gõ cửa ngủ cũng chẳng ai đáp.
Tôi ngay mà, chắc chắn là “cắm chốt” trong tập gym rồi.
Tôi vừa tới nơi thì anh cũng vừa tắm xong.
Hơi nước mờ ảo ùa ra cùng lúc anh mở cửa tắm.
Anh chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ngang hông, một tay thản nhiên cầm khăn lau tóc.
Thấy tôi, bước chân anh hơi khựng lại.
Chẳng có phải tôi nhầm không anh có vẻ hơi điều chỉnh lại tư thế một chút.
Mọi thứ vẫn như vừa nãy nói nhỉ, góc độ thay đổi một chút anh trông càng đẹp trai .
Tôi lắc đầu, cố gạt bỏ những ý nghĩ lung tung trong đầu.
Vừa định bảo thôi anh bận thì tôi quay lại sau.
Anh đã lên tiếng gọi: “Tìm anh à?”
Tôi: “Không có gì đâu, lát nói cũng , anh mặc quần áo trước đi.”
Anh nghiêng đầu: “ tắm ở gym không để quần áo.”
Tôi: …
Thế không về lấy đồ đi, chỉ quấn mỗi cái khăn tắm mà nói với tôi không thấy kỳ cục ?
Tôi cố hết sức để không bậy bạ.
Anh tiếp lời: “Đi thôi. Vừa đi vừa nói.”
Tôi nghĩ vừa đi vừa nói không tiện đâu, anh nên mặc quần áo trước đi thì .
tôi không dám nói ra.
Anh thản nhiên, nếu tôi tỏ ra gượng gạo thì lại thành ra tôi là kẻ kỳ quặc.
Tôi đành bấm bụng đi cùng anh.
Hành lang nhà tôi rõ ràng rất rộng, hai người đi sóng đôi vẫn thoải mái chán.
có lẽ muốn né anh nên tôi chủ động đi xa ra một chút.
anh thì lại muốn nói với tôi mà tiến lại gần.
Kết quả là tôi phải ép sát tường mà đi.
phía bên kia, chính là anh.
Hơi nóng từ người anh phả ra nhàn nhạt.
Anh hỏi: “Tìm anh có gì?”
Lúc này tôi sực nhớ ra việc chính.
“Ở nhà chán , anh có rảnh không, lát đi xem đi, có bộ ra nghe nói hay lắm.”
Anh đột ngột dừng lại.
Tôi không hiểu gì cũng đứng khựng lại theo.
Anh quay người, đưa tay ra, cúi đầu xuống.
Hơi thở tôi khựng lại một nhịp: “Anh?”
Một lát sau, anh rụt tay về, giải thích: “Vừa nãy trên tường có con muỗi.”
“Muỗi đâu rồi?”
Anh đáp: “Nó chạy mất rồi.”
Tôi: “Ồ ồ.”
Hóa ra là muỗi, tôi tưởng tự dưng anh ghé sát gì chứ.
Anh như thể chưa có gì xảy ra, tiếp tục chủ đề vừa rồi.
“Anh rảnh, muốn xem thì đi.”
Tuyệt !
Đi xem thôi!
9
Bộ đó tôi xem rồi.
Vừa xem cách đây không lâu.
Xem lại lần liệu có phí thời gian không nhỉ?
Tôi rơi trầm tư.
đó dài tận ba tiếng đồng hồ cơ mà.
tôi cũng có chút cảm tình với tiền bối, lại là anh ấy chủ động mời tôi.
Tôi nghĩ ra cách giải quyết, nói thật là xong.
“ xem bộ khác đi anh, bộ này xem rồi.”
Đi xem chính là đi hẹn mà!
Thời gian hẹn đã định thứ Bảy, chỉ chưa đầy hai ngày thôi.
Lần đầu đi hẹn với người ta, tôi thấy căng thẳng kiểu gì ấy.
Đi hẹn thì phải ăn mặc đẹp chút chứ nhỉ?
Tôi ở nhà loay hoay thay đồ.
Thử mấy bộ liền thấy cũng ổn.
Tạ ở nhà.
Tôi chạy đến hỏi anh: “Anh thấy bộ nào đẹp?”
Anh tựa lưng tường hỏi lại: “ định gì đấy?”
Tôi: “Đi hẹn .”
Anh nói bằng giọng điệu đầy ẩn ý: “Hẹn ? Với cái cậu đàn anh kia ?”
“Đúng vậy.”
Khóe môi anh khẽ nhếch, thì như cười ánh lại lạnh nhạt đi vài phần.
“Không đi.”
“Tại ?”
Anh không nói lý do, chỉ lặp lại một lần : “Không hẹn với người đàn ông khác.”
anh lại nóng tính thế không .
Có phải người anh thích không chịu hẹn với anh, nên thấy tôi có cuộc hẹn thì sinh ra tâm lý bất cân bằng không nhỉ?
là chẳng hề áp dụng mấy sách hay ho mà tôi đã bày cho rồi.
Tôi nghiêm túc khuyên nhủ.
“Anh à, nghe này, mau ch.óng trói c.h.ặ.t người vợ lại đi, thấy anh có vẻ bị kìm nén nhu cầu mức đấy.”
Anh nheo : “Anh bị kìm nén nhu cầu?”
Tôi lặng lẽ gật đầu.
Đúng thế.
Chắc chắn là anh bị kìm nén nhu cầu nên ảnh hưởng đến tâm trạng, thế nên trút giận lên tôi.
Trước đây anh là người có cảm xúc ổn định lắm mà.