Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Anh ấy gửi một sticker xoa mèo: “Ừ, đợi anh 5 phút nhé.”

5 phút?

Tôi chợt nhận ra: “Anh đang ở gần đây à?”

Nhiêu: “Chiều nay tiện đây gặp khách hàng, anh xem dự báo thời tiết tối nay có , sợ em tan làm không mang dù.”

“Trước đó Đỗ Hành có nhắc là em làm việc ở đây, nhưng anh không vị trí cụ thể, nên đành ghé đại một quán cà phê ngồi đợi một .”

“Quan trọng nhất là trời thương, cho anh một lý do để gặp em.”

08

Thật ra, tôi cũng coi từng Nhiêu Tín rồi. Bà chị họ đưa ảnh cho mọi người trong gia đình xem một vòng. điện thoại chuyền đến tôi, tôi hờ hững liếc mắt nhìn rồi nhanh chóng trả lại cho bà chị.

Trông thế nào nhỉ?

Dù sao thì cũng không xấu.

Vì mẹ tôi xem xong, khóe miệng cười không kiềm chế , nhưng tôi thật sự chẳng có ấn tượng gì.

Trong chỉ còn sót lại nét khuôn mờ ảo ảnh, đại khái là trông đứng đắn, rồi thì… là đàn ông.

Ai, giờ hối hận vì lúc đó không nhìn kỹ một . Cũng không gương đó có hợp với dáng vẻ tự luyến của anh không nữa.

09

Năm phút sau, một chiếc sedan màu đen đỗ gọn gàng bên lề . Cửa ghế lái mở ra từ bên trong.

Một chiếc dù đen dựng lên trước, ngay khoảnh khắc chiếc dù bung ra, thứ đập mắt tôi, chính là vai của anh ấy lộ ra mui xe.

Anh ấy đứng hơi , tôi chỉ có thể nhìn nửa gương dưới tán dù. Anh đóng cửa xe, đi vòng xe. rơi ngả, mãi đến anh bước hẳn màn , tôi mới nhìn rõ toàn bộ diện mạo.

Chiếc khoác gió màu tối nhẹ bay gió đêm, để lộ đôi dài săn chắc. Bước anh không nhanh không chậm, đôi giày da dẫm lên đất sũng , bắn lên tia nhỏ, lan tỏa khắp .

Lòng tôi cũng đó xao động hỗn loạn. Tôi vô thức nắm c/h/ặ/t điện thoại.

Anh bước tới dưới bậc thềm rồi dừng lại, nâng dù ngước nhìn lên. Tôi cứ thế đắm chìm ánh mắt ấy.

Đó là một đôi mắt tĩnh lặng.

Cảm giác mang lại không giống vẻ trêu chọc thường mạng.

Cũng không giống lúc anh gửi ảnh cơ bụng đầy quyến rũ.

Giờ phút này anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt lướt từ mày, xuống tới lọn tóc ướt đẫm của tôi rồi lại quay đáy mắt tôi.

Tiếng bỗng trở nên thật xa xăm. Mọi âm thanh xung quanh đều lùi xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim, từng nhịp, từng nhịp.

Anh tiến lên một bước, giơ chiếc dù che lên đỉnh tôi. chảy dọc nan dù, anh hơi người, che chiếc dù tôi, bóng đen bao trùm lấy tôi.

Có một loại ảo giác rằng mình vừa bị anh thu thế giới riêng của anh.

“Đứng ngây ra đó làm gì?” Anh cúi nhìn tôi, khóe miệng cong lên: “Lên xe đi.”

Vẫn là chất giọng đó, trầm thấp, mang ý cười nhưng dường lại chẳng giống nào. Nói tóm lại, hoàn toàn khác xa với người tôi tưởng tượng.

Tôi hoàn hồn, bước anh xe. Anh đi cạnh tôi nửa bước , chiếc dù luôn hẳn tôi. Chỉ vài bước ngắn, bên khoác trái của anh bám đầy hạt li ti.

ngồi xe, hơi ấm phả tới, tôi mới phát hiện mình đang căng thẳng.

“Địa chỉ?” Anh khởi động xe, nhìn tôi.

Anh hỏi một cách tự nhiên, hệt người bạn quen từ lâu.

“Thê Hà Uyển, nhà bố mẹ em.”

Anh gật , không hỏi tại sao lại nhà bố mẹ, cũng không hỏi nào có thể hẹn riêng. Không gian rất yên tĩnh, tĩnh mịch đến mức chỉ nghe tiếng gạt kính chắn gió vung vẩy lại.

Cuối cùng tôi không nhịn hỏi: “Anh đợi bao lâu rồi?”

Anh suy nghĩ một : “Hai ba tiếng gì đó? Anh không chú ý lắm.”

Tôi khựng lại: “Anh cứ ngồi lì trong quán cà phê đợi thế sao?”

Anh xoay vô lăng: “Cũng không hẳn, tiện thể xử lý việc luôn thôi.”

Tôi bỗng chẳng nên nói gì nữa, nói không cảm động là nói dối. Chiếc xe băng màn đêm, ánh đèn thành phố cửa kính kéo dài thành vệt mờ ảo.

Tôi lén nhìn anh một . nét gương sắc sảo, sống mũi cao, ánh mắt tập trung nhìn trước.

Sau lên xe, anh cởi khoác vứt ra ghế sau, giờ chỉ mặc chiếc sơ mi đen, ống xắn lên một để lộ ra một đoạn cổ .

Xương cổ nhô lên rõ rệt, khẽ chuyển động từng thao tác đ/á/nh lái của anh. Gân xanh từ mu bàn nổi lên, hằn thành hai rãnh nhạt cổ rồi lại ẩn bóng tối nơi ống .

Tai tôi không tự chủ nóng bừng lên. Quỷ mới tại sao tôi lại nghĩ đến vấn đề kích cỡ đáng c/h/ế/c đó cơ chứ…

May là lúc này anh đang chăm chú lái xe, nên không phát hiện ra sự bất thường của tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.