Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
10
Xe dừng lại chậm rãi ở cổng khu chung cư, anh tắt máy, đầu nhìn tôi.
“Đến nơi .”
Tôi đầu, cúi xuống tháo dây an toàn.
“ Mạn.”
Tôi ngước mắt lên.
không gian mờ tối của xe, bốn mắt nhìn nhau, anh mỉm cười, đưa chiếc ô : “Cầm lấy đi.”
Tôi nhận lấy ô, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào anh. Bàn tay tôi vô thức rụt lại, cảm giác đó thật ấm áp.
Xuống xe, bung ô, tôi người nhìn anh. Anh hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay với tôi.
“Vào đi.” Anh : “Ngủ sớm nhé.”
Tôi đầu, vẻ đoan trang của bản thân khiến chính tôi ngạc . Đi được vài bước, tôi không kìm được lại đầu nhìn lại, anh vẫn chưa rời mắt khỏi tôi.
Đèn xe vẫn sáng, giữa màn mưa trông một vầng sáng màu vàng ấm áp. tôi lại, anh chỉ tay vào điện thoại từ xa. Tôi vẫn đầu, mất mà thu hồi ánh mắt.
Mạn ơi Mạn, quả “võ mồm” mới là vùng an toàn của cậu!
Vua mạng, đồng đoàn ngoài đời. Chính là chỉ loại người nhát gan mình đây mà…
Mặt kim loại của cửa thang máy phản chiếu lại hình ảnh mờ ảo của tôi. Mái tóc dài buộc cao, giống hệt tâm trạng của tôi lúc , chẳng khác nào một thiếu nữ thẹn thùng.
Chỉ là, tôi đã 28 tuổi , lời mẹ tôi thì là già khú đế .
Vậy mà tối nay trước mặt anh, tôi lại tỏ ra ngây ngô khờ khạo, thậm chí có chút lúng túng không biết làm sao.
Thang máy chưa thì tin của anh đã trước: “Hôm nay không tính.”
Tôi: “Cái không tính?”
Nhiêu: “Lần hẹn riêng, mới tính là lựa chọn A chính thức.”
Tôi nhìn màn hình, khóe miệng lại không chủ được mà nhếch lên vì anh.
Người …
mạng và ngoài đời thực sự khác nhau quá nhiều.
Tôi lại: “Vậy lần lựa chọn B là ?”
Cửa thang máy mở ra, tôi bước vào . Vừa cúi đầu xuống đã anh : “Đổi thành nấu đồ đêm cho em được không?”
Nấu đồ đêm…
Anh ấy ám chỉ điều vậy?!!
“……”
Mặt tôi lập tức nóng bừng lên.
11
Về đến nhà, mẹ tôi nhận lấy chiếc ô, nhìn tôi hỏi: “Sao mặt con đỏ thế? Bị dầm mưa à?”
Tôi không đáp, xấu hổ cúi đầu thay giày. Điện thoại rung, anh hỏi: “Đến nhà chưa?”
“Đến .”
Nghĩ một lát, tôi lại bổ sung thêm: “Đi đường cẩn thận nhé.”
Nhiêu: “Được.”
Nhiêu: “Nghỉ ngơi sớm đi, mong lần gặp lại, ngủ ngon.”
12
Kết quả là ba ngày , tôi đã gặp lại anh. Chỉ là, lần vẫn không là hẹn hò, mà là buổi khởi động dự án.
khi tài liệu sản xuất lần lượt được hoàn tất, bộ phận trang trí chuẩn bị vào sân. Nghe vị tài bên đó rất coi trọng việc xây dựng nhà văn hóa lần , nên sẽ đích thân tham gia.
Sếp tôi vẻ mặt tươi roi rói với tôi: “ Mạn, chuẩn bị đi, phương án là do cậu chủ bút, cậu sẽ là người thuyết trình đấy, đừng để xảy ra sơ suất nhé.”
Tôi đầu, không để tâm lắm.
Buổi họp khởi động dự án thường chỉ là làm cho có lệ thôi, không có vấn đề lớn cả. Cho đến hai giờ chiều, tôi ôm máy tính đi vào phòng họp lớn nhất công ty.
Ở cuối bàn dài, có một người ngồi lưng về phía cửa sổ sát đất. Ánh sáng ngược chiều làm nổi bật vóc dáng cao ráo của anh.
Anh chăm chú lật xem tài liệu đề xuất đã in sẵn. Tim tôi bỗng đập nhanh một nhịp.
Dáng người , sao mà quen thuộc đến lạ.
Sếp tôi liền nịnh nọt giới thiệu: “Nhiêu , đây là nhà chính của chúng tôi, Mạn.”
Người nọ nghe vậy thì gấp tài liệu lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh nắng buổi chiều đột ngột bùng lên lưng anh, tạo thành một vầng sáng rực rỡ.
tôi, khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ấy, máu người đông cứng lại, lại trào dâng dữ dội.
Nhiêu Tín!
giám đốc bên A chính là đối tượng xem mắt của tôi!!!
Hôm nay anh mặc bộ vest màu xám đậm cứng cáp, cài cúc áo tận cổ, đeo một chiếc kính gọng vàng. Ánh mắt lạnh lùng, chuyên nghiệp, mang một vẻ xa cách, dò xét mà tôi chưa từng .
Khác hẳn hoàn toàn với người đàn ông thường xuyên tin ‘thả thính’ táo bạo với tôi WeChat.
Vấn đề là, hôm đó đâu có anh bị cận thị đâu…
Anh đứng dậy, vươn tay ra, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười xã giao chuẩn mực: “Chào nhà , hân hạnh được gặp.”
Tôi máy móc vươn tay ra bắt lấy. Lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp, lực nắm vừa , chạm vào buông ra ngay lập tức, hoàn toàn đúng nghi thức xã giao.
Thế nhưng ngay giây phút rút tay lại, Nhiêu lại buông một câu: “Xin lỗi nhé, tôi trả lời tin chút.”
Sếp tôi vội vàng tiếp lời bên cạnh: “Anh cứ , cứ ạ.”
Và , giây tiếp , điện thoại túi quần tôi rung lên một tiếng nhẹ nhàng.
13
Tôi giả vờ bình tĩnh đi về phía máy chiếu, tranh thủ lấy điện thoại ra. Mở ra, quả WeChat có một tin chưa đọc.
Nhiêu: “Đừng căng thẳng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, anh cúi đầu lật xem bản đề xuất tay, chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái. Thậm chí lông mày nhíu lại, có vẻ không hài lòng với nội dung bên .
Điện thoại lại rung.
Nhiêu: “Bây giờ không lúc để nhìn em, bên A chuyên nghiệp chứ.”
…
Tim gan tôi bắt đầu run lên: “Nhiêu của chúng ta ở ngoài đời không thể đừng giả vờ được sao!?”
Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống một góc bàn.
Tôi hít sâu một , nở nụ cười công nghiệp: “Chào mọi người, tôi là Mạn, nhà chính của dự án. đây tôi xin được trình bày phương án chuyên sâu cho nhà văn hóa Tinh Tố.”
Giọng bình ổn hơn tôi tưởng.
Tôi mở trang đầu tiên ra và bắt đầu thuyết trình. Đến phần “Logic tường thuật không gian”, anh giơ tay ngắt lời tôi.
“Nhà , về phần quy hoạch lối đi, nhất là liên quan đến trải nghiệm nhập vai, chính cô có hài lòng với nó không?”
Giọng điệu bình thản, ánh mắt sắc lẹm, tôi khựng người lại. Đây chính là vấn đề tôi từng than thở với anh WeChat.
Tôi từng bảo phương án cái ổn, chỉ là lối đi rắc rối một chút, nhưng chắc bên A không nhận ra đâu.
Giờ xem ra, chẳng tôi lấy đá đập vào chân mình sao?
Anh không những nhận ra, mà vạch trần nó ngay trước mặt mọi người. Tôi đành cứng đầu đáp: “Về phần , lát nữa tôi sẽ tối ưu lại ạ.”
Anh đầu, tiện tay ghi chép đó vào sổ.
Tôi tiếp tục thuyết trình. một tiếng tiếp , anh đặt câu hỏi đến bảy lần. Lần nào đ/á/nh trúng vào điểm yếu của phương án, tàn nhẫn và không hề khoan nhượng.
14
Giờ nghỉ giải lao, tôi vội vàng chạy vào lối thoát hiểm, chỉ muốn thở hắt ra một cái, điện thoại rung.
Nhiêu: “Trốn đâu ?”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lúc chẳng muốn quan tâm đến anh chút nào.