Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

17

“Chúng ta đi ăn ở đâu đây?”

“Cái anh từng muốn đưa em đi ấy.”

Tôi gật đầu, lòng bỗng thấy hơi áy náy. Dường từ lúc hai đứa kết bạn đến giờ, toàn là để anh phải đợi, nghĩ thấy hơi ngại.

“Anh lâu chưa?”

Anh vừa nổ máy xe, vừa nghiêng đầu nhìn tôi đầy trêu chọc: “ tạm, dù sao vẫn nhanh hơn lúc đợi em đồng kết bạn với anh.”

Tôi ngẩn , không ngờ anh lại khơi chuyện này : “Vậy đã đợi bao lâu …”

Đúng là gãi đúng chỗ ngứa, không đâu lại tự đào hố chôn mình.

Anh cần suy nghĩ, thốt ngay: “Ba ngày.”

Tôi: “…Sao anh nhớ kỹ thế?”

Anh liếc nhìn gương chiếu hậu bên trái, khẽ cười đầy ẩn : “Anh đợi suốt ba ngày, ai ngờ vừa đồng xong, câu đầu tiên em cho anh lại là anh số đo của cái đó cho em.”

!!!

Đầu óc tôi lập tức nổ tung!

“Vậy… con số đó là anh cố tình cho em?”

Anh quay sang nhìn tôi, đong đầy cười:

“Không phải cố tình, là bị em ép đấy. Ai em trêu anh trước làm gì?”

Nghe vậy, tôi vội vàng giải thích: “Đó là em đang xác nhận kích thước bảng triển lãm với khách !”

“Ồ.” Anh bật cười: “Nhưng em nhầm .”

Tôi nhất thời cứng họng.

Xe dừng lại trước một , anh tắt máy, quay sang nhìn tôi.

“Đến nơi .”

Anh xuống trước để mở cho tôi.

Khi tôi vừa xuống xe, chưa đứng vững, anh đã ghé sát tai tôi, khẽ hỏi: “Vậy Vệ tiểu thư, bây giờ chúng ta có tính là đang hẹn hò chính thức không?”

Tôi há miệng, định gì đó nhưng lại thấy mình nghẹn lời.

Hẹn hò chính thức…

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh phối hợp cúi đầu lại tôi. Khoảng cách rất , đến mức tôi nghi ngờ rằng, chỉ cần ngước lên chút nữa là chạm vào mũi anh .

Đáy anh chứa xoáy nước, thâm sâu và kiềm chế, khiến ta không thể rời . Không có vẻ cười cợt trên mạng, có sự xét nét lạnh lùng phòng họp.

Anh chỉ lặng lẽ đợi, xem tôi gì.

Có vẻ anh ấy thực sự đang đợi.

Đợi tôi chuẩn bị, đợi tôi sẵn lòng, đợi tôi một câu “”.

Tôi nín thở, gạt bỏ nghĩ lung tung đầu, nở một nụ cười: “Nhiêu tổng, anh thế này có tính là lấy việc công làm việc tư không?”

Anh nhướng mày: “Sao lại vậy?”

“Bên A mời đi ăn, lại hỏi có phải hẹn hò chính thức không, nếu công ty anh biết , phải sẽ anh tư lợi cá nhân à?”

Ánh anh trầm xuống: “Vậy của Designer Vệ là…”

Tôi chưa đợi anh hết câu, hơi ngước đầu lên, lúc này phát hiện đôi môi anh rất đẹp, thậm chí bóng bẩy.

“Ăn xong tính.”

Tôi lách thoát khỏi tầm kiểm soát của anh, về phía hai quay đầu nhìn anh: “Lỡ không ngon sao?”

“Không ngon không tính.”

Nghe vậy, đường nét gương mặt hơi căng thẳng của anh giãn . Anh thậm chí bật cười, rảo đuổi theo, đưa tay mở giúp tôi.

“Yên tâm đi.” Anh : “Không ngon anh đổi chỗ khác, hẹn lại lần nữa cho đến khi nào em hài lòng thôi.”

không lớn, ánh đèn vàng ấm, ngồi cạnh sổ có thể ngắm nhìn cảnh phố phường. Anh kéo ghế giúp tôi, đợi tôi ngồi xuống vòng sang phía đối diện.

Nhân viên phục vụ đưa menu, anh buồn nhìn lấy một cái, đọc vanh vách tên món ăn. Tôi lật menu xem, phát hiện toàn là món tôi thích.

“Sao anh biết em muốn ăn món này?”

Anh rót một nước đẩy qua: “Đoán thôi.”

Tôi nhìn anh, bán tín bán nghi.

Anh gọi một chai rượu vang.

Khi nhân viên phục vụ tiến lại để rót rượu, anh nhìn tôi hỏi: “Em uống không?”

Thật tửu lượng tôi không tốt lắm. Bình thường đi xã giao toàn tìm cách đùn đẩy, không đẩy nhấp một tí cho có lệ.

Nhưng lúc này ánh đèn vàng vọt, anh ngồi đối diện, ống tay áo sơ mi xắn cao để lộ cổ tay đẹp đẽ, hiểu sao tôi lại gật đầu.

“Rót một chút thôi.”

Anh hiệu cho phục vụ chỉ rót một lớp mỏng dưới đáy .

“Thử xem, không thích đổi loại khác.”

Tôi cầm lên, nhấp một ngụm nhỏ. Rượu vang dịu nhẹ, không chát, mang theo hương trái cây.

đấy.”

Nhưng tửu lượng của tôi kém quá, uống một bé tí mà hai má đã sớm ửng hồng. Anh nhìn tôi, bỗng nhiên mỉm cười.

“Má đỏ kìa.”

“Không có.” Tôi cứng miệng: “Do đèn chiếu đấy.”

“Ừ, do đèn chiếu.”

Anh cầm rượu của mình lên, nhấp một ngụm, ánh vẫn không rời khỏi gương mặt tôi. Tôi bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, đành cúi đầu cắt bò bít tết. Dao nĩa chạm vào đĩa, phát tiếng kêu lanh lảnh.

“Mạn Mạn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.