Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hửm?”
“Em căng thẳng cái chứ?”
“Em đâu có căng thẳng…”
Tôi mới chợt nhận miếng bít tết đĩa đã bị mình cắt nát bươm, trông thảm hại vô . Đành buông dao nĩa xuống, tôi nhỏ phản đối: “Anh có thể đừng nhìn em như được không?”
Anh hơi nghiêng người về phía trước, mắt nóng bỏng: “Như nào?”
“Thì là…” Tôi lấy tay hiệu: “Như vậy đó.”
Anh nâng ly rượu lên, tựa vào . Lúc anh mới chịu thu hồi mắt, nhìn ngoài sổ.
Đèn đường sáng trưng, thỉnh thoảng có người lại. đèn làm nổi bật đường nét gương mặt nghiêng đầy dịu dàng của anh.
Nụ cười nhàn nhạt môi anh lan tỏa, khiến cả người anh trông ôn nhu như ngọc, làm cho người chẳng có khả năng kháng cự nào.
Tôi đoán, chắc là mình đã thích anh ấy thật .
18
Ăn xong, anh đưa tôi về nhà, tài xế lái thuê đỗ cổng khu chung cư mà không tắt máy.
Trong bỗng chốc yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ kêu rì rì khe . đèn đường xuyên kính, đổ những vệt sáng tối lên gương mặt anh.
Anh quay sang nhìn tôi, lên tiếng trước: “Mạn Mạn.”
“Hửm?”
Anh một tay chống lên của tôi, bóng tối đổ ập về phía tôi ngay tức khắc. Tôi hoàn toàn chìm vào trong bóng râm của anh. Chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn rõ độ cong hàng mi mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng người anh.
Anh hỏi: “Giờ có thể cho anh câu trả lời chưa?”
Tôi liếc nhìn tài xế trước, tim nhảy ngoài, lúng túng vô : “Câu hỏi cơ?”
Anh lặp lại: “Chúng đã tính là hẹn hò chính thức chưa?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt sâu như hồ nước ấy, lúc chỉ phản chiếu mỗi hình bóng của tôi.
Tầm mắt tôi lướt từ mắt anh xuống đến đôi môi.
Môi mỏng, đường nét rõ ràng.
Đôi môi hơi mím lại, lúc không cười trông anh có vẻ xa cách và lạnh lùng.
khoảng cách gần , lạnh lùng đó như bị hơi ấm cơ thể làm tan chảy, biến thành một cảm giác thôi thúc khó tả, khiến tôi chỉ chạm vào.
Tôi mấp máy môi, nhỏ đến mức gần như không nghe : “Em hôn anh.”
Anh sững người một . Đôi mắt ấy trong khoang mờ tối càng thêm sâu thẳm, tựa như hồ nước dưới trăng, bề mặt tĩnh lặng không gợn sóng, chẳng biết dưới đáy ẩn giấu bao cuộn trào.
Tầm mắt anh rời khỏi tôi, chậm rãi di chuyển xuống dưới.
Không khí bỗng chốc trở nên loãng dần, tôi có thể nghe nhịp tim mình đang đập thình thịch.
Cũng nghe cả tiếng thở của anh, nặng hơn bình thường một , ngay sát cạnh, nóng hổi và thoang thoảng mùi rượu.
“Mạn Mạn.” Anh lên tiếng, khàn đặc không thể tả.
anh gọi tên tôi, âm cuối hơi nâng lên như một chiếc móc câu móc vào tim tôi vậy. tôi cứng đờ dán c/h/ặ/t vào , ngón tay nắm c/h/ặ/t dây an toàn, lo lắng đến mức phát hoảng.
Anh đưa bàn tay kia lên, nâng cằm tôi.
Đầu ngón tay nóng ấm, hơi nhám, lướt da thịt tôi khiến cả người tôi tê rần.
Ngón cái anh dừng khóe môi tôi: “Em nói lại lần nữa xem.”
anh trầm thấp như thể vang vọng từ trong lồng ng/ự/c. Tôi há miệng, cổ họng khô khốc.
“Em…”
Lời còn chưa dứt, hàng trước truyền đến một tiếng hắng . Anh tài xế điều chỉnh lại tư ngồi, vờ như không cả.
Tôi như bị điện giật, bắn người xa, đập mạnh vào cánh . Anh buông tay, tựa vào , nụ cười môi lan tỏa đầy vẻ phóng khoáng.
Tôi luống cuống đẩy , suýt nữa thì bị dây an toàn vướng lại, anh vươn tay giúp tôi ấn mở chốt khóa.
Tôi gần như là chạy trốn khỏi thậm chí không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
chân chạm đất, tôi còn cảm đôi chân mình bủn rủn. Gió đêm thổi , mặt tôi nóng rực đến mức có thể rán trứng được luôn.
Tôi cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, quay người định nói lời tạm biệt với anh. anh đã hạ kính sổ xuống, tiên hạ thủ vi cường: “Câu nói vừa , anh ghi nhớ nhé.”
nói không lớn, đủ để khiến tôi phải bỏ chạy trối c/h/ế/c.
19
Vừa vào đến nhà, tôi đã nhận được tin nhắn của anh.
: “Biết đã chẳng uống rượu.”
Tôi dán mắt vào màn hình, mặt đỏ bừng như rỉ máu.
Tôi: “…”
Anh vẫn không buông tha: “Câu vừa có tính là thật không?”
Tôi cắn môi, ngón tay treo lơ lửng màn hình.
“Có.”
Bất kể là câu nào, đều tính là thật.
Gửi xong, tôi mới thở phào một hơi thật dài, anh đâu có phải đến để theo đuổi mình, rõ ràng là đến để đòi mạng tôi thì có.
20
Sau chốt xong phương , bên thi công tiến hành vào việc. Mọi thứ đều rất thuận lợi, thậm chí tiến độ còn nhanh hơn kiến.
Ngày nào tôi cũng cắm chốt công trường để theo sát tiến độ, mặt mũi lấm lem bùn đất, cãi nhau chí chóe với bộ phận thi công.
Tín cũng bận rộn, anh phải đi công tác thành phố S vì một hợp tác. chúng tôi vẫn nhắn tin WeChat đều đặn mỗi ngày.
Cho đến một tuần trước tiệc ăn mừng, tổng giám đốc đột ngột triệu tập cuộc họp bộ phận.
“Giai đoạn một của Tinh Tố đã nghiệm thu thành công, công ty quyết định tổ chức một buổi tiệc ăn mừng.”
Ông ngồi vị trí chủ tọa, vẻ mặt hân hoan: “Sếp nói , lần có thể giành được là nhờ vào sự phối hợp của cả đội. Đặc biệt là…”
Ông dừng lại một , mắt lướt cả khán phòng, cuối dừng lại bảng tên trước ng/ự/c mình.
“Đặc biệt là sự kiểm soát chuẩn xác trong giai đoạn lên phương .”
“ , tôi đã mọi người thức bao đêm, nay mọi việc đều thuận lợi, tất cả những vất vả đó đều xứng đáng!”
Tôi ngồi trong góc, cây bút trong tay khựng lại, ngơ ngác nhìn ông .
mọi người thức bao đêm?
Ông nói năng kiểu !
Những đêm đó là tôi thức!
Phương là tôi vẽ!
Công trường cũng là tôi chạy!
Việc duy nhất ông làm, là gật đầu nói “Được” tại buổi thẩm định, đặt tên mình lên trước tên nhà thiết kế chính trong bản báo cáo PPT.
Chị Nghiên bên cạnh huých tôi một cái, nhíu mày, nhắc nhở: “Đừng nóng.”
Tôi bất lực cười .
Tiệc ăn mừng được ấn định vào tối thứ Sáu, tôi mặc chiếc váy đen, trang điểm nhẹ nhàng. Trước khỏi , tôi nhìn mình trong gương, cũng ổn, dù sao thì nhân vật chính cũng đâu phải là tôi.
Điện thoại rung lên.
: “Tối nay đi tiệc ăn mừng à?”
Tôi đáp: “Vâng.”
: “Uống ít rượu thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác tủi thân dâng trào, nói với anh một điều đó nghĩ đi nghĩ lại, dù sao anh cũng là bên A.