Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 12

Tôi chằm chằm vào anh, hồi lâu không nói nên lời.

“Sau có ấm ức gì, đừng có tự mình gánh chịu.”

Anh đưa tay vò vò tóc tôi, động tác rất nhẹ , giống như đang dỗ trẻ con: “Em nhắn tin bảo ‘yên tâm đi’, là anh biết ngay có .”

Tôi thấy sống cay cay: “Sao cái gì anh cũng vậy?”

Anh cười càng tươi , vẫn không ngừng xoa đỉnh đầu tôi: “Em tưởng anh em 8 tuổi là để trưng à?”

“Anh còn hứa với chị họ của em đấy.”

Tôi chớp chớp mắt, ngơ ngác: “Hứa với chị ấy gì?”

Anh khẽ vỗ đầu tôi, nhưng chỉ mỉm cười không .

bảo: “Đi thôi, đưa em về nhà.”

Tài xế lái xe ngay cửa, anh mở cửa xe sau cho tôi, vòng sang phía bên kia ngồi vào.

“Tiểu Vương, đưa cô ấy về trước.”

Tài xế lên tiếng vâng dạ, chiếc xe êm ái lướt vào màn đêm.

“Không anh bảo không uống rượu sao?”

“Ừm.” Anh bình thản : “Tự nhiên trong cùng một hoàn cảnh , cảm nhận nốt trước còn dang dở.”

Tôi hoảng hốt, gì còn dang dở chứ?!!

24

Tài xế tinh nâng tấm vách ngăn lên, không gian hàng sau lập tức trở nên riêng tư và ám muội. Tôi ngượng ngùng che mặt, người rốt cuộc có sở thích gì thế không biết!

Anh quay đầu tôi, mắt dán c/h/ặ/t vào môi, yết hầu vô thức lăn nhẹ.

Xe vừa hay gặp đèn đỏ, dừng lại thật êm, anh rướn người sát lại gần tôi: “Còn nhớ những gì anh nói trước không?”

Giọng anh trầm xuống, hơi thở phả bên tai tôi: “Anh nói anh đều ghi nhớ cả … Cho nên hôm nay, em trả lại cho anh cả gốc lẫn lãi.”

Đáy mắt anh như vực thẳm không đáy, đang mê hoặc lấy tôi. Tôi buông tay đang nắm c/h/ặ/t vạt váy, nhẹ chạm vào khóe miệng anh.

Môi anh rất mỏng, hơi mím lại, khi đầu ngón tay chạm vào, cả người anh khẽ cứng đờ.

Tôi nói: “Chẳng đúng em sao?”

Đèn đỏ chuyển sang xanh.

Xe lại lăn bánh, êm ái lướt qua ngã tư. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, mắt di chuyển từ mắt tôi sang chóp , lại dừng hẳn trên môi, như bị ai đóng đinh vào.

“Mạn Mạn.”

Tôi thích cái cách anh gọi mình như vậy.

“Những gì anh nói trên bục hồi nãy, em đều nghe thấy cả?”

“Vâng.”

“Vậy em có biết lúc anh nói tên người ghi công là Vệ Mạn, anh đang nghĩ gì không?”

Tôi lắc đầu.

Bàn tay ấm áp của anh áp lên mặt tôi.

“Anh đang nghĩ, nếu có thể…”

Anh chưa kịp nói hết câu. Nhưng mắt tôi ấy, lại sáng rực lên trong khoang xe mờ tối, anh nghiêng người lại gần.

môi mềm mại lạ lùng, không kiểu hôn mãnh liệt, bất chấp tất cả. Mà là rất chậm rãi, như có thừa sự kiên nhẫn.

Chóp anh chạm vào tôi trước, lành lạnh. Sau là làn môi anh, nhẹ đặt lên khóe miệng tôi, như một sợi lông vũ.

Anh dừng lại một chút, như thể đang xác nhận lại cuối. Tôi lại bằng cách rúc sâu vào lòng anh. hôn của anh chuyển sang môi tôi, không còn là dò hỏi nữa.

Ấm áp, mềm mại, lại mang một chút lực đạo.

Tay anh chuyển từ lưng lên sau gáy tôi, những ngón tay luồn vào tóc, nhẹ nâng đỡ.

Đầu tiên là môi trên, anh nhẹ ngậm lấy, đầu lưỡi vẽ một đường viền môi, hơi thở tôi chợt ngưng lại, các ngón tay nắm c/h/ặ/t lấy áo sơ mi của anh.

Cảm nhận được sự lại của tôi, anh hôn sâu .

Đầu lưỡi anh cạy mở hàm răng tôi, điên cuồng quấn lấy.

25

Trong xe chỉ còn lại tiếng thở dốc, quấn quýt lấy nhau, chẳng thể phân biệt được là của ai.

Tấm vách ngăn chặn đèn phía trước, hàng sau chỉ còn hai chúng tôi, cùng với những đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ chiếc một.

Tôi nhắm mắt lại, đưa tay luồn vào trong áo sơ mi của anh. Khi đầu ngón tay chạm vào da thịt anh, cả người anh khựng lại, cơ bụng tức thì căng lên đầy sức mạnh.

Tôi chạm vào thớ cơ, còn anh lại hôn càng lúc càng mãnh liệt, như thể nuốt chửng tôi vậy.

Bá đạo cướp đi hơi thở của tôi chút một.

Tôi bị anh hôn mức nhũn cả người, lưng dán c/h/ặ/t vào , hai tay vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc của anh.

Anh nới lỏng một chút, trán vào trán tôi, hơi thở gấp gáp và hỗn loạn.

“Vệ Mạn.”

“Hửm?”

“Giờ chúng ta tính là quan hệ gì đây?”

Giọng anh khàn đi một cách khó tin, môi vẫn dán sát vào môi tôi, lúc nói , cánh môi cử động chạm nhẹ vào khóe miệng tôi.

Đầu óc tôi sớm trống rỗng, cả người chìm đắm trong hơi ấm anh mang lại, chẳng thoát .

“Bạn gái.” Tôi .

Anh phát một tiếng cười khẽ trong họng, lại cúi xuống hôn tiếp. hôn sâu , mang sự thỏa mãn như vừa đạt được nguyện.

Đầu lưỡi quấn quýt lấy lưỡi tôi, chậm rãi, tấc một vẽ lên những đường nét, như đang xác nhận một điều gì trọng đại. Tôi bị anh hôn mức không thở nổi, anh ôm tôi siết c/h/ặ/t nữa.

“Mạn Mạn.”

“Ừm…”

“Nói lại nữa đi.”

“Bạn gái.” Giọng tôi hôn mà trở nên lạc điệu: “Là bạn gái của anh.”

Anh cười, cười ấy lan từ khóe môi đáy mắt, sáng rực như sáng ấm áp nhất trong đêm nay.

“Nhớ kỹ đấy.” Anh nói: “Không được nuốt lời.”

Xe dừng từ lúc nào chẳng hay, tôi không để , anh cũng không buông tay.

Một lát sau, anh mới đưa tay xoa xoa môi dưới hơi sưng đỏ vì hôn của mình, trong mắt mang cười mãn nguyện.

Anh nói: “ nơi .”

Tôi quay đầu cửa sổ, là dưới lầu nhà tôi. Anh ghé sát vào tai tôi: “Nhưng mà anh hối hận .”

Tôi thu hồi tầm mắt, hỏi: “Hối hận gì?”

“Hối hận vì nói đưa em về nhà…”

Môi anh lướt qua vành tai tôi, hơi thở nóng hổi: “Không để em đi nữa.”

Ngón tay anh vẫn quấn lấy tóc tôi, ngón cái nhẹ vuốt ve sau tai tôi, khơi dậy một cảm giác tê dại. Tôi đưa tay chỉnh lại áo sơ mi bị mình làm nhăn nhúm, đầu ngón tay vô tình hay hữu chạm vào yết hầu của anh.

họng anh phát một âm thanh thấp trầm.

Tôi nói: “Vậy thì không đi nữa.”

Dứt lời, ngay khoảnh khắc , như thể tôi cầm một ngọn lửa, thắp sáng toàn bộ vùng đầm sâu trong đáy mắt anh.

“Dù sao thì…”

Tôi tiến lại gần, học giọng điệu của anh, chữ một: “Chẳng anh nói bảo hành trọn đời sao?”

Anh bật cười trong họng, trán vào trán tôi, chóp chạm chóp .

“Mạn Mạn, câu là chính em nói đấy nhé.”

“Ừ, em nói.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.