Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Sau đó, tôi đợi suốt ngày.
ngày đó, tôi một cái xác không hồn.
10
chiều hôm ấy, điện thoại rung lên một cái, cô ấy đồng lời mời kết bạn của tôi.
Tôi thậm chí còn hồi hộp một thằng nhóc chưa trải sự đời. Nhìn chằm chằm vào khung đối thoại trống trơn, muốn đó không bắt từ đâu thì cô ấy gửi một tin .
“Gửi số đo dưới tôi.”
Tôi sững người một chút, chút không kịp phản ứng. Ngước nhìn phần ghi chú, Vệ Mạn, đúng là cô ấy .
“Trước giờ lúc trực diện vậy à?” Tôi hỏi.
Cô ấy đáp ngay lập tức: “Cưng à, đây gọi là hiệu suất!”
Hiệu suất.
Tôi nhìn hai chữ này, bỗng nhiên mỉm cười.
Tôi đoán chắc là cô ấy nhầm .
Cô ấy nhầm tôi với khách hàng. Thế là tôi lại đúng câu: “Dài 18, rộng bằng cổ tay.”
Không tôi cố tình muốn tán tỉnh cô ấy đâu.
Tôi là… cách làm sao để giữ cô ấy lại thôi.
11
Đêm đó, tôi mất ngủ. Sau khi dự khởi động, tôi với tư cách là A, danh ngôn thuận xuất hiện trong công việc của cô ấy.
Tôi không muốn lộ thân phận A sớm quá. Chúng tôi mới quen nhau, tôi không muốn đưa thêm cô ấy một lý do để từ chối mình.
12
Sau đó, chúng tôi bắt trò trên WeChat. Cách cô ấy rất thú vị, lúc vô tình hay hữu trêu chọc tôi.
Động một tí là lại ‘nhấn ga’ phóng vù vù.
Tôi cứ ngỡ cô ấy là một cô nàng táo bạo.
dám , chẳng sợ hãi điều .
13
cái đêm mưa hôm ấy, chiều hôm đó xem dự báo thời tiết bảo tối sẽ mưa.
Tôi công ty cô ấy ở đâu tôi không dám đ/á/nh cược. Tôi lái xe qua đó, tìm một quán cà phê gần đấy, gọi một ly Americano ngồi chờ.
Chờ cơ chứ?
Chờ cô ấy tăng ca, chờ cô ấy tan làm, chờ cô ấy không mang ô.
Nghe thật là ngốc nghếch.
Một người đàn ông ngoài mươi tuổi, ngồi trong quán cà phê chờ đợi một cơn mưa.
Chờ đợi một người không xuất hiện hay không.
14
, tôi đợi được.
15
Tôi tính toán thời gian hỏi cô ấy: “Tan làm chưa?”
May mắn thay, ông trời thương xót, cô ấy không mang ô. Chắc cô ấy nhận ra định của tôi. Tôi copy đoạn văn bản chuẩn bị sẵn dán qua.
Tôi : “A, anh đón , đợi anh ở cửa tàu điện ngầm. B, anh mang đồ ăn đêm tìm , mở cửa nhé.”
Cô ấy hỏi: “Còn phương C không?”
Tôi trả lời: “.”
dù là chọn phương , cuối cùng vẫn là một kết quả đó thôi, cô ấy im lặng mười mấy giây.
Trong mười mấy giây đó, tôi ngồi trên đống lửa. Cuối cùng cô ấy lại: “A. Lối ra D ga đường Cọ.”
16
Đây không lần tôi cô ấy. lại là lần tiên cô ấy thực sự nhìn tôi.
Tôi cố gắng để bản thân mình trông tự nhiên nhất khi ở cô ấy.
Cô ấy gầy hơn trên ảnh một chút. Đôi mắt sáng lấp lánh, trên hàng mi còn đọng lại những giọt nước, trông một con mèo nhỏ bị mắc mưa.
Người trên mạng giỏi tán tỉnh là thế, ngoài đời căng thẳng cơ đấy. Khoảnh khắc đó, tôi xác định được một điều.
là cô ấy .
17
Ngày tiệc ăn mừng dự , tôi đặc biệt bay từ thành phố S về. Mấy nhân viên phụ trách dự nhà văn hóa phát hiện tên tác giả thiết kế trên tài liệu bị thay đổi.
Chắc cô ấy buồn lắm, vậy vẫn giả vờ không xảy ra.
Khi đứng trên bục phát biểu những lời đó, điều tôi nghĩ không là thay cô ấy đòi lại công bằng. Tôi nghĩ, nếu bây giờ cầu hôn thì cô ấy đồng không nhỉ?
Nếu cô ấy đeo nhẫn của tôi, mang họ của tôi, thì còn ai dám bắt nạt cô ấy nữa?
18
tôi không làm thế.
Cô ấy là cô ấy.
Vô cùng thuần khiết.
Vô cùng tốt đẹp.
Tài năng của cô ấy không cần bất cứ ai xác nhận. Thiết kế của cô ấy không cần dựa dẫm vào bất kỳ mối quan hệ .
Tôi nên tôn trọng cô ấy.
Vì vậy, tôi tình nguyện đợi.
Đợi cô ấy gật đồng .
Đợi cô ấy xác định rõ lòng mình, đợi cô ấy tự mình bước lại gần tôi.
19
Cô ấy : “Trăng đêm nay đẹp thật.”
Tôi trả lời: “Là phúc đời của anh.”
Thật tốt khi cạnh.
Hết.