Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Người hầu lập tức run , mắt trở nên đờ đẫn.
Tôi hỏi lại: “ đưa bà?”
Bà ta run giọng: “Là… là một cô gái …”
Tần Nhược lập tức hét : “Không phải tôi!”
Tất cả quay nhìn cô ta.
Tần Nhược sững lại, nhận ra mình lỡ miệng, mặt lập tức bệch.
Tôi nhìn cô ta.
“Chị người là sao?”
Tần Nhược lắc điên cuồng: “Không ! Tao không ! Tao chỉ… tao chỉ sợ mọi người nghi ngờ tao…”
Thẩm Uyển vội cô ta: “Nhược bị dọa thôi, con bé không gì cả!”
Tôi không nói nữa.
Bởi vì lúc , con búp bê giấy trên đất bỗng tự cháy.
Ngọn lửa màu xanh bùng , nuốt sạch búp bê trong chớp mắt.
Trước khi cháy hết, trên mặt búp bê không có ngũ quan bỗng hiện ra một nụ cười đỏ máu.
Một giọng nói vang giữa từ đường.
“Đứa bé sống không quá bảy ngày.”
Mẹ tôi lao chặt tôi.
Ba tôi sắc mặt âm trầm.
Ông cố nắm chặt vịn xe lăn, gân xanh nổi rõ.
tôi nhìn tro tàn dưới đất, chậm rãi siết chặt kéo đồng.
Bảy ngày?
phụ nói rồi.
bắt nạt tôi, cứ đánh.
8
Đêm , Tần không ngủ.
Từ đường bị phong tỏa, người hầu bị giữ lại thẩm vấn, quản sự Trần Tần Minh Đức bị đưa đi dưới sự giám sát của cảnh sát luật riêng Tần . Nhánh phụ vốn muốn chạy cầu tình, nhưng vừa cổng bị chặn lại.
Ông nói một câu rất lạnh.
“Trước khi tra rõ chuyện Noãn Noãn mất tích năm , bất cứ của nhánh phụ cũng không được bước vào nhà chính nửa bước.”
Câu truyền ra ngoài, cả Bắc Thành đều chấn động.
Tần là tộc số một Bắc Thành, dòng chính nhánh phụ tuy năm bằng mặt không bằng lòng, nhưng bên ngoài vẫn giữ thể diện. Bây giờ ông công khai chặn nhánh phụ ngoài cửa, chẳng khác nào nói với tất cả mọi người rằng Tần sắp thanh lý bộ.
Nhưng tôi không quan tâm chuyện .
Tôi đang trên giường lớn trong của mình.
Đây là vốn chuẩn bị tôi từ lúc tôi sinh ra.
Mẹ nói, sau khi tôi mất tích, bà không động vào căn . Mỗi tuần bà đều tự lau bụi, thay chăn mới, đặt đồ chơi mới vào, giống chỉ cần bà chuẩn bị đủ tốt, một ngày nào tôi sẽ trở về.
Căn rất đẹp.
Rèm màu hồng nhạt, giường nhỏ có màn voan, trên kệ đầy búp bê gấu bông. Tủ quần áo treo rất nhỏ, từ lúc sơ sinh đến năm tuổi đều có.
Tôi nhìn những chiếc ấy rất lâu.
Hồ ly nằm trên gối, dùng móng vuốt chạm vào một con gấu bông, vẻ mặt ghét bỏ.
Bạch hổ biến thành mèo , nằm dưới chân giường, cũng rất ghét bỏ.
Chắc chúng nó thấy mấy thứ không ăn được, cũng không đánh nhau được, thật vô dụng.
Mẹ bên cạnh tôi, cẩn thận chải tóc tôi.
bà rất nhẹ.
Nhẹ đến mức tôi gần không cảm thấy.
Nhưng bà vẫn run.
Tôi quay nhìn bà: “Mẹ ơi.”
Bà lập tức cúi : “Sao vậy Noãn Noãn? Có đau chỗ nào không? Đói không? Muốn uống nước hay ăn gì?”
Tôi lắc .
“Mẹ đừng khóc nữa.”
Mắt mẹ lại đỏ.
Bà tôi vào lòng, giọng nghẹn lại: “Mẹ xin lỗi. Mẹ không bảo vệ được con.”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi vỗ lưng bà phụ hay vỗ tôi.
“Không sao ạ. Con lớn rồi, con có thể tự bảo vệ mình. Con có thể bảo vệ mẹ nữa.”
Mẹ tôi càng chặt hơn.
Ba đứng ở cửa, im lặng nhìn chúng tôi.
Ánh đèn hành lang rơi trên vai ông, khiến bóng ông kéo dài sàn. Tôi nhìn thấy khí đen trên người ba vẫn , nhưng tối nay nhạt hơn một chút.
Có lẽ vì tôi về.
Có lẽ vì người xấu tiên bị bắt.
Nhưng trên đỉnh ba vẫn có một vệt sát khí đỏ sẫm, giống một lưỡi treo lơ lửng.
Tôi nhìn chằm chằm quá lâu, ba phát hiện.
Ông bước , xổm trước mặt tôi.
“Noãn Noãn đang nhìn gì?”
Tôi đưa chạm vào trán ông.
“Ba ơi, gần đây ba đừng đi về hướng tây.”
Ba khựng lại.
Mẹ lập tức căng thẳng: “Hướng tây có chuyện gì?”
Tôi nghiêm túc nói: “Có tai nạn xe.”
Không khí trong lập tức lạnh .
Ba nhìn tôi, không hỏi tôi có chắc không, cũng không nói trẻ con đừng nói bậy. Ông chỉ gật .
“Ba nhớ rồi.”
Tôi rất hài lòng.
Ba tôi ngoan hơn quản sự Trần .
Đúng lúc , ngoài cửa vang tiếng gõ nhẹ.
Ông đi vào.
Phía sau ông là bà , anh cả, anh hai, anh ba hai thiếu niên tôi chưa từng gặp. Tất cả đứng ở cửa nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.
Tôi nghe phụ nói tôi có mấy người anh trai.
Nhưng tôi không ngờ có vậy.
Anh cả vest, mặt lạnh giống ba, nhưng trẻ hơn. Anh hai tóc hơi dài, đeo kính gọng bạc, nhìn rất đẹp, đẹp giống người trên tranh. Anh ba áo hoodie đen, trên cầm máy tính bảng, ánh mắt lười biếng nhưng rất sáng. Hai người lại một người đồng phục đội đua, một người đeo kính tròn sách.
Tôi chớp mắt.
Hồ ly trên gối lập tức dậy.
Nó thích người đẹp.
Đặc biệt là anh hai.
Anh hai vừa nhìn thấy tôi, mắt đỏ . Anh bước xổm , cười với tôi, nhưng cười rất khó coi, sắp khóc.
“Noãn Noãn, anh là anh hai, Tần Tinh Dã. Anh từng mua em rất công chúa, nhưng em chưa kịp …”
Anh nói không nổi nữa.
Tôi lấy một viên kẹo hạt dẻ đưa anh.
“Anh hai ăn kẹo đi. phụ nói ăn ngọt sẽ không buồn.”
Anh hai nhận kẹo, nước mắt lập tức rơi .