Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
viện của nương ta bày la liệt đủ các loại vóc đỏ rực.
Bà ngồi giữa phòng, tay cầm hai xấp lật qua lật lại ướm thử. Thấy ta đến, bà vẫy tay: “Lại đây nhanh lên, nương hoa hết cả rồi, con tự xem thích xấp .”
Ta định tới thì từ phía sau bình phong bỗng thò một cái . Ta khựng lại.
Cô vòng qua bình phong, cười hì hì: “ thân gọi muội đến giúp tỷ chọn đồ nè, bảo là để lấy hỉ khí, đâu ngày mai muội cũng tìm lang quân như ý.”
cười lên, đôi cong cong như vành trăng khuyết. Ta cũng bất giác cười theo.
Đó là Tống Hoài – thiên của Hầu phủ, cũng như Tống Hoài , đều là con ruột của vị phu nhân quá cố. Nhưng khác với Tống Hoài , không hề bài xích nương ta.
chịu gọi nương ta là “ thân”, cũng rất thân thiết gọi ta một tiếng “ Tranh tỷ tỷ”. Chẳng bù cho Tống Hoài , dù bị Hầu gia quở trách, hắn vẫn chỉ một mực gọi nương ta là “Phu nhân”, đem hai chữ “xa cách” thể hiện đến cực hạn.
Ba chụm lại việc, chưa chắc nhanh hơn một . Ta chưa kịp chen lời thì hai họ cãi nhau chí chóe vì xấp mình thích. thì bảo thục cẩm trông phú quý, lại cãi vân đoạn trông nhã nhặn hơn.
Cuối cùng vẫn là ta chốt hạ, chọn xấp lụa đỏ dệt tuyến có hoa văn tịnh đế liên, phú quý lại nhã nhặn. Hai họ nhìn tới nhìn lui, hiếm hoi lắm mới đạt thành ý kiến chung gật .
gói tém xong, thân lại đưa sang một chiếc hộp gấm. Bên là một đôi vòng tay phỉ thúy xanh mướt, vắt. Nước cực tốt, liếc là đồ quý.
Ta định lên tiếng từ chối thì thân giữ tay ta lại:
“Đây là của hồi môn Hầu gia tặng con. Ông ấy bảo dẫu sao cũng là bậc trưởng bối, con thành thân, ông ấy không thể không có lòng thành.”
“Hơn nữa, gả qua đó con cũng phải có mấy món trang sức đàng hoàng một để ta khỏi xem nhẹ. Đôi vòng là cống phẩm Hoàng thượng ban thưởng lần trước, con đeo là hợp nhất đấy.”
Ta nghe có động lòng, gật nhận lấy: “Nương thay con đa tạ Hầu gia nhé.”
Phần 03
Lúc ta và , xui xẻo thế lại đụng mặt Tống Hoài . Hắn từ bên ngoài .
Hoài lẩm bẩm: “Sao hôm nay ca ca sớm thế nhỉ?”
Tống Hoài vốn ghét cay ghét đắng việc ta trèo cao bấu víu Hầu phủ, nên hắn cũng chẳng ưa gì Hoài gần gũi với mẹ con ta. Lúc thấy đi cùng ta, sắc mặt hắn liền xị xuống.
Bộ dạng hắn lúc sáng rõ ràng là có việc hệ trọng, ta cứ đinh ninh hắn sẽ không sớm, tưởng nay giờ chắc mẩm sẽ né hắn. Ai dè… e là hắn ta đến Hầu phủ, sợ ta lề mề không chịu lăn nên cố tình sớm đây .
Hoài sợ hắn lại lên lớp dạy đời nên bĩu môi bỏ chạy mất tăm.
Tống Hoài tới, ánh lướt qua cuộn đỏ chót lòng , khẽ nhíu mày: “Cầm cái gì?”
“Bẩm Thế , để may y phục ạ.” lí nhí đáp.
Hắn hừ lạnh, dời sang ta: “Mặc đồ sặc sỡ thế , định vẻ với ai?”
Ta thở dài bụng: “Thế yên tâm, ta chỉ nhờ thân xem giúp chất thôi, không tiêu một đồng của Hầu phủ đâu.”
“Ta lại thèm để tâm đến mấy đồng bạc lẻ đó à?” Giọng hắn bực bội, khựng lại một rồi tiếp lời, “Ý ta là, xuất thân của cô không thể thay đổi rồi, nếu muốn qua cửa Hầu phủ thì phải răn đe lời nói hành vi của bản thân. Chỉ có nữ hiền lương thục đức, trinh tĩnh đoan trang mới xứng qua cửa Hầu phủ.”
Ta á khẩu luôn.
Chỉ là đến Hầu phủ thăm nương ruột thôi qua cái cửa cũng lắm yêu cầu thế? Gia đình quyền thế ở kinh thành thiếu gì, ta chưa từng nghe nhà lại khắt khe với khách khứa đến vậy. Dù là đến phủ Trưởng Công chúa khách, ta cũng chưa bao giờ bị cấm cản không cho vào cửa.
Tên Tống Hoài , đúng là vẻ quá mức!
Nhưng sắp đến ngày cưới rồi, dĩ hòa vi quý là trên hết. nãy nương cũng dặn dò ta lại một lần:
“Thế tuy hay nói lời khó nghe, nhưng con có mối hôn sự tốt như hiện tại, kể cũng có công của nó. Nếu nó có nói gì thì con cứ bỏ qua đi! Đa một không bằng bớt một , đừng nó phật ý.”
Nửa vế thì ta không thèm công nhận đâu, nhưng câu “bớt một ” thì đúng.
Thế là ta ngoan ngoãn gật : “Sau sẽ không khó Thế nữa.”
Dù sao thì ta cũng có thèm vác mặt đến đây nữa đâu.