Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lại là mấy công tử nhà giàu. Hai người mặc vest đen phía , một người mặc áo khoác dài phía , tổng giám đốc và quản lý khách sạn vây quanh tiến vào.
là nhìn nghiêm chỉnh hơn đám phú nhị khác nhiều, ngũ quan cũng đẹp hơn hẳn một bậc.
nhiều người vây lên kính trà, cứ như fan chân ái đu idol, cẩn thận li tí, lại không dám chặn đường hay đứng quá gần.
Tầm nhìn che khuất, tôi mất hứng thu mắt lại.
Nhưng bỗng nhiên một người phụ nữ xa lạ túm cổ kéo phía .
“Không phải cô mình là người quen cũ của anh Lương sao? Mau qua chào hỏi !”
Chuyện xảy đột ngột, tôi chưa kịp phản ứng, lảo đảo một cái. May mà có người tốt bụng đỡ tôi một , nếu không tôi đã quỳ xuống hành lễ bằng cả hai gối rồi.
sảnh lập tức yên lặng.
Vô số ánh mắt rơi xuống người tôi, như kim châm.
Tôi nắm chặt chiếc váy đã bung khóa kéo, ngẩng lên, lại đối diện với một đôi mắt lạnh nhạt nhưng vô cùng quen thuộc.
khoảnh khắc ấy, như thể thời gian ngừng lại. óc tôi trống rỗng, đứng sững tại chỗ.
Cuộc trùng phùng tôi tưởng tượng vô số , ai ngờ lại diễn bằng cách khó coi như .
Tôi vội cúi , sợ sẽ tìm thấy những biểu cảm như giễu cợt, khinh thường trên mặt anh.
Rời khỏi đây là suy nghĩ duy nhất sót lại chút lý trí đang lung lay của tôi.
Tôi vừa định đứng dậy, một chiếc áo vest đã khoác lên người tôi.
Người đàn ông đeo khuyên tai liếc phía một cái, rồi nhìn tôi, cười đầy ẩn ý:
“Đưa người quen cũ của anh Lương chúng ta đến phòng nghỉ riêng của tôi thay đồ, chăm sóc tử tế.”
Đám đông xôn xao.
Ánh mắt nhìn tôi vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Dù tôi có ngu đến đâu, bây giờ cũng hiểu mình tính kế rồi.
là lúc này tôi không kịp nghĩ ai là kẻ chủ mưu tính kế mình, một ý nghĩ—
Xong rồi, tôi thất hứa rồi.
5
Khi tôi và Lương Hướng Du chia , chúng tôi cãi nhau khó coi, hẹn rằng nay trời nam biển bắc, không bao giờ lại.
Ai cũng tưởng tôi và anh có một đoạn tình yêu kinh thiên động địa.
Nhưng thật , chúng tôi căn bản chưa ở nhau.
Lương Hướng Du không chịu mở lời, tôi cũng không có cách nào tự xưng là bạn gái anh.
Lời đồn truyền miệng người này sang miệng người khác, tôi là cô gái hư hỏng ở huyện nhỏ bám phú nhị , chết cũng không chịu buông .
muốn anh dẫn tôi đến Hải Thành.
Khiến mẹ kế của Lương Hướng Du là Lương phải chạy đến ngay đêm để khuyên tôi bỏ.
Ở huyện nhỏ không có mấy quán cà phê hay nhà hàng.
Lương đặt khách sạn lớn nhất nơi chúng tôi ở, dùng khăn ướt cồn lau ghế ba mới miễn cưỡng ngồi xuống.
“Cô Lâm, cô là người hiểu chuyện, chắc hẳn biết mục đích này tôi đến đây.”
Người đến khuyên hết đợt này đến đợt khác.
Tôi mệt mỏi không chịu nổi, khẽ :
“Tôi biết, tôi sẽ không dây dưa với anh ấy.”
Lương đã chuẩn đầy đủ, nào ngờ tôi lại hiểu chuyện như .
ta nhất thời nghẹn lời, đành lấy tấm séc đã viết sẵn đặt mặt tôi.
“ , đây là bồi thường nhà họ Lương cô. cần cô nay đừng xuất hiện cạnh Hướng Du nữa.”
khi Lương rời , Lương Hướng Du đến tôi cuối.
“Tấm séc mẹ tôi đưa , rồi à?”
Tôi khẽ cười:
“ rồi, các người người này hào phóng hơn người kia, sao tôi có thể không động lòng .”
Lương Hướng Du nhìn tôi chăm chú, hàng mày nhíu chặt:
“A Thính, anh vẫn hy vọng nghe lời anh, đến Thâm Quyến học học, ở lại đó làm việc. Anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi, đợi anh tốt nghiệp trở …”
“Đợi anh tốt nghiệp trở , rồi sao nữa?”
Tôi mở to đôi mắt cay xè nhìn anh, cố nhịn không rơi nước mắt.
“Chúng ta cứ tiếp tục ở nhau không danh không phận như à?”
Lương Hướng Du giờ lạnh nhạt, vui giận không hiện mặt.
Dù tôi có chất vấn đến mức mất kiểm soát, anh cũng sẽ không có biểu cảm gì.
Anh yên lặng nhìn tôi, đó :
“Chúng ta không thể ở nhau.”
Lại nghe thấy câu quen thuộc này, tôi run lên, hung hăng tát anh một cái.
“Lương Hướng Du, như anh mong muốn. nay , chúng ta là người xa lạ, vĩnh viễn đừng lại nữa.”
này chúng tôi thật sự không lại.
Hải Thành phồn hoa trụy lạc, chốn mười dặm phồn hoa vẫn rực rỡ như xưa. Muốn một người thật sự quá khó.
6
Tôi thấp thỏm bất an đợi phòng nghỉ, nhưng không cẩn thận lại ngủ mất.
Mãi đến khi gọi dậy, tôi mới phát hiện đã là một giờ sáng.
Không thấy Lương Hướng Du, có người đàn ông đeo khuyên tai đã đưa áo vest tôi.
“Tôi tên Tô Cảnh Sơ, anh tốt của người đàn ông của cô.”
Tô Cảnh Sơ tự nhiên giới thiệu bản thân, nháy mắt với tôi:
“Cô chính là cô gái mà anh Lương nằm mơ cũng lẩm bẩm gọi tên đúng không?”
Tôi sững , vị đắng đáy lòng lan đến lưỡi.
“Tôi không phải, anh nhầm rồi.”
Lương Hướng Du không thích tôi, sao có thể nhớ mong tôi ?
Hơn nữa đã nhiều năm trôi qua như .
Chắc anh đã sớm quên tôi rồi.
Tô Cảnh Sơ đánh giá tôi, lẩm bẩm:
“Trông giống ảnh mà, chắc tôi không nhầm đâu nhỉ…”
Anh ta lại hỏi:
“Nhà cô có phải ở huyện Sơn Thành không?”
Tôi gật .
Tô Cảnh Sơ lập tức cười tươi như hoa:
“ thì không sai rồi! đây Lương Hướng Du uống say một , phát điên nhất quyết đòi đến huyện Sơn Thành tìm người.”
“Tôi đưa cậu ta ngay đêm, kết quả tên thần kinh đó vừa tới nơi đã đòi , làm tôi tức gần chết!”