Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Tôi tiện tay nhét cây kẹo mút vào túi, không này trong lòng.
Ban đêm bò dậy đi quán net, khi đi ngang con hẻm có nhiều côn , tôi bắt gặp có người đang gây .
Tôi không dây vào phiền phức, vốn định đi vòng đường khác, nhưng lại thoáng thấy một vạt áo trắng.
Thiếu niên lạnh mặt, bị mấy tên côn hì hì xô đẩy, trong cặp rơi đầy đất.
Có một cây kẹo mút rơi xuống rãnh nước.
Anh cúi xuống định nhặt, lại bị một tên côn đá thẳng xuống cống.
Lãng phí ăn, không nhịn .
“Nửa đêm nửa hôm ồn ào cái đấy?”
Tôi mất kiên nhẫn đi vào, đứng chắn trước mặt Lương Hướng Du.
“Tóc vàng, lần trước mày mượn còn chưa trả nhỉ?”
“Định cướp của người ta trả à?”
Tóc vàng nịnh nọt:
“Sao dám chứ chị , ai không biết chị ghét mấy trò này. em trả ngay đây.”
Tôi hất cằm:
“Vậy còn không mau cút?”
Người đều tản đi hết.
Tôi nhặt cặp lên đưa anh, lại nhét anh mấy đồng xu.
“ mua kẹo nợ anh.”
Xử lý xong mọi , tôi xoay người định đi.
Đột nhiên bị gọi lại.
“Bọn họ sợ sao?”
Giọng thiếu niên nhạt.
Tôi nhướng mày, cong môi thành một nụ mà tôi là tà mị:
“Anh có đi nghe ngóng Lâm của trường Mười Ba, người trong giới không ai không biết tôi.”
Lương Hướng Du mày mắt trong trẻo lạnh lùng, lấy mấy tờ từ trong một quyển sách ra.
“Có giúp tôi giải quyết những rắc rối tương không? Một ba trăm.”
Tôi khẩy:
“Biết chị của anh không thiếu là không? Chính là .”
“Năm trăm.”
Tôi giật lấy , nở một nụ nịnh nọt:
“ luôn, từ nay ở huyện Sơn Thành, anh đứng , tôi đứng nhì!”
10
Vốn tưởng kiếm của Lương Hướng Du sẽ dễ.
Ai ngờ khó đối phó không phải đám côn , mà là những em gái nhỏ mê anh điếu đổ.
Không mắng thẳng, cũng không họ bị thương.
đầu vẫn là con gái hiệu trưởng lớp bên cạnh.
kia mê Lương Hướng Du bị bỏ bùa.
nào cũng nhét tình, còn đe dọa tôi cút khỏi bên cạnh anh, nếu không sẽ tôi đẹp mặt.
Tôi đã đủ đẹp rồi, không cần đẹp hơn nữa.
Thế là tôi đi hỏi Lương Hướng Du phải sao.
Lương Hướng Du hỏi ngược lại:
“Phải sao là sao? Tôi thuê đến giải quyết vấn , không phải đưa ra vấn .”
Khi tôi còn chưa biết thế nào gọi là nhà tư bản độc ác, chỉ thấy người Lương Hướng Du này màu quá.
Thật sự hết cách, tôi đi tìm hiệu trưởng.
Chỉ nói hai câu, đã khiến bị cha ta dạy dỗ đến mức hai không dám tới tìm Lương Hướng Du.
Nhưng cũng chỉ hai .
không đi tìm Lương Hướng Du, quay sang tìm tôi.
Còn dẫn theo cả đám người.
“Lâm , rốt cuộc mày đã nói với ba ! Hại bị phạt quỳ một một đêm!”
Tôi nhổ cọng cỏ đuôi chó trong miệng ra, kéo mạnh khóa áo khoác, cởi đồng phục ném sang một bên cùng cặp sách:
“ đánh thì nói thẳng, lảm nhảm ?”
tức đến mức mũi cũng lệch, hét lên:
“Đè nó lại , phải tay dạy dỗ nó!”
11
Kết quả không hề bất ngờ, tôi bị đánh thảm.
Khi chuẩn bị tay tát tôi vài cái, Lương Hướng Du dẫn cảnh sát chạy tới.
Tôi ôm cánh tay gãy, hỏi anh vì sao bây giờ mới đến.
Bàn tay đang bôi thuốc tôi của Lương Hướng Du khựng lại:
“Tôi tưởng có thắng.”
Tôi nổi giận:
“Lương Hướng Du, không phải anh đứng xem nửa rồi mới báo cảnh sát đấy chứ?”
Anh nhẹ nhàng ấn miếng bông thấm iod lên vết thương của tôi, giọng không hề chột dạ:
“Chị ngông cuồng vậy, tôi còn tưởng năm phút là có xử lý xong bọn họ.”
Lương Hướng Du khẽ chậc một tiếng, khiến tôi cảm nhận sự sỉ nhục cực lớn.
“Ông nội nó! Bảo đám tạp chủng cút ra đây! Đánh thêm tám trăm hiệp!”
Tôi bật dậy, lại bị anh nhíu mày nắm lấy cổ tay.
“Lâm , ngoan ngoãn ngồi yên, còn chưa bôi thuốc xong.”
Lòng bàn tay khô ráo ấm áp của anh bao lấy làn da tôi. Vùng da ấy bị tia lửa đốt trúng, nóng rát đến đáng sợ.
Tôi rút tay ra, gãi gãi đầu, đi một vòng rồi lại ngồi xuống chỗ cũ, kiếm nói:
“Ờ ờ, cái , anh nhẹ tay chút, hơi .”
Lương Hướng Du khẽ nhíu mày.
“ lắm à?”
Anh nghiêng người tới gần, đôi mày mắt sáng trong đột nhiên phóng lớn trong đồng tử tôi.
Tôi há miệng, bỗng bật ra một câu:
“Anh có yêu đương với tôi không?”
Lương Hướng Du khựng lại, cụp mắt, không hề do dự nói:
“Không .”
“ thôi.”
Tôi nhìn chằm chằm anh:
“Vậy lần sau tôi hỏi tiếp.”
Lương Hướng Du mím môi, chọn cách chuyển tài:
“ đã nói với hiệu trưởng mà ông ta nghe lời vậy?”
“Không có , chỉ là lão già trước đây từng dùng ăn vặt lừa tôi vào văn phòng, tôi ghi âm lại. Từ về sau ông ta không dám lại gần con gái nữa.”
Tôi khẽ khẩy:
“Lão già chết tiệt đến giờ vẫn không dám chọc tôi.”
Má bỗng nhói, Lương Hướng Du trực tiếp ấn miếng bông lên vết thương của tôi, khiến tôi đến mức kêu oai oái.
“Lần sau gặp không giải quyết thì nói với tôi, đừng tiện bậy.”
Tôi nước mắt lưng tròng trừng anh:
“Không phải anh nói thuê tôi đến là giải quyết vấn , không phải đưa ra vấn sao?”
Đầu ngón tay Lương Hướng Du khựng lại, yết hầu lăn nhẹ, thấp giọng nói:
“Xin lỗi.”