Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Nhìn rõ người tới, tôi ngẩn cả người.
“Thưa cô, rất xin lỗi, tôi vừa nhận được thông báo rằng do gặp sự cố về điện nên lát trung tâm thương mại sẽ điện tầm mười phút đến nửa tiếng, có sẽ ảnh hưởng đến bữa của cô ạ.”
Người đứng ngoài cửa không phải là ‘lão già’ nào cả, mà là nhân viên phục vụ của nhà hàng. Cậu ta vẻ đầy áy náy: “Thật lòng rất xin lỗi, tôi xin bồi thường cho cô một voucher năm mươi tệ, cô thấy sao ạ?”
Tôi chớp chớp mắt: “Vậy là tạm thời tôi không dùng bữa ở đây sao?”
Nhân viên gật đầu: “Rất xin lỗi vì ảnh hưởng đến trải nghiệm của cô, tôi sẽ tặng thêm cho cô một vé đỗ xe miễn phí ạ.”
“À… được thôi.”
Tôi cầm áo khoác đi theo nhân viên rời khỏi phòng riêng, chợt nhớ ra điều đó: “Đúng , người tôi hẹn…”
còn chưa dứt, mắt bỗng tối sầm lại.
Trung tâm thương mại điện .
Khách hàng cũng hiểu chuyện xảy ra nên không quá hoảng loạn, nhưng vì đông người lại có cả trẻ em nên nhà hàng nhất thời hỗn loạn miệng núi lửa, người chen chúc xô đẩy, tiếng ồn ào vang dội.
Tôi đứng ở cầu thang giữa phòng riêng và đại sảnh, nhất thời có chút phương hướng.
“Cô ơi? Cô đi theo tôi được không ạ? Đừng đứng ở giữa cầu thang, không an toàn đâu.”
Tiếng nhân viên phục vụ ngay mặt, nhưng tôi không nhìn thấy người đâu. Tôi bị chứng quáng gà nhẹ, lúc thì chẳng khác nào người mù.
“Xin lỗi, anh có bật đèn pin giúp tôi được không?”
Tôi theo bản năng đưa tay ra , muốn tìm chỗ vịn, nhưng vừa giơ tay ra bị một vị khách từ phía sau đi tông mạnh vào người.
“Cẩn thận!”
nhắc của nhân viên quá muộn, tôi chúi về phía , cảm giác sắp có một pha ‘tiếp đất’ mật với cầu thang.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, có một cánh tay ra, túm tôi lao .
lúc đó, đèn pin cuối cũng sáng .
12
Cầu thang không cao lắm, đà lao của tôi tuy mạnh nhưng lực va chạm không quá lớn. Người đỡ được tôi bị tông lùi lại một bước, nhưng vẫn vững vàng ôm trọn tôi vào lòng.
Tôi sợ đến mức hồn vía mây, phải vài giây mới bình tâm lại, ngẩng đầu : “Cảm ơn… Tổng đốc??”
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Chu Đình An, tôi thoáng chốc sững sờ: “Sao anh lại ở đây?”
Chu Đình An cúi nhìn tôi, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t: “Có bị ngã ở đâu không?”
Tôi lắc đầu: “Anh đến đúng lúc thật đấy.”
Nói xong tôi lại thắc mắc: “Anh cũng đến đây cơm sao?”
Nhà hàng tuy hương vị rất khá, nhưng xét về đẳng cấp thì chưa đủ để vị tổng tài Chu Đình An phải đích ghé qua chứ nhỉ?
Nghĩ đến đây, tôi vỗ tay cái bốp, trên: “Tổng đốc, có phải anh đi nhầm chỗ không? Ở đây có một nhà hàng Tây khá ổn, nhưng nhà hàng đó nằm ở tầng năm cơ.”
Chu Đình An có vẻ hơi bất lực: “Tôi không được phép đến đây cơm sao?”
Tôi gãi đầu: “Cũng không phải, nhưng rõ ràng nhà hàng kia hợp với anh mà.”
“Hợp với nhà hàng thì có ích chứ.”
Chu Đình An nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên tay vén lại lọn tóc bên thái dương của tôi, giọng nói cũng dịu : “Phải hợp với người mới là quan trọng nhất.”
Hành động của anh mật quá, tôi đứng hình vài giây.
“Cái đó… hai vị…”
Phía sau, nhân viên phục vụ khẽ ngắt : “Voucher với vé xe thì đưa cho ai ạ?”
Chu Đình An ngẩng đầu , tay: “Đưa cho tôi đi.”
Nhân viên phục vụ hơi do dự: “Nhưng phòng riêng là do cô đặt…”
Chu Đình An gật đầu:
“ tôi đi nhau.”
“Người cô ấy hẹn chính là tôi.”
13
vừa dứt, tôi cảm thấy mình càng ngây ra .
Chu Đình An cất voucher, tay đỡ tôi: “Đổi chỗ khác nhé? Anh biết một nhà hàng có món cũng tương tự chỗ , khoảng cách cũng không xa lắm đâu.”
Tôi ngơ ngác đi theo anh ra khỏi nhà hàng, cuối cũng hoàn hồn lại, lập tức rụt tay lại: “Anh đi với tôi sao?”
Chu Đình An nhìn tôi: “Đúng.”
Giọng tôi run rẩy: “Người tôi hẹn gặp là anh??!”
Chu Đình An gật đầu: “Không sai.”
Tôi hít một hơi thật sâu: “Anh chính là ‘lão già’ mà tôi quen trên mạng sao??!”
Chu Đình An mím môi, trông có vẻ hơi tủi : “Bé cưng, người hôm đó đi đồ nhanh không phải anh, là người giúp việc đến làm việc nhà thôi.”
“ năm nay anh mới tròn ba mươi tuổi, thật sự già đến vậy sao?”
Không phải, đây đâu còn là vấn đề già không !
Đây là vấn đề nhân tính bị méo mó, đạo đức bị suy đồi !
Ai đời lại đi yêu đương với sếp của mình chứ?!
“Bé cưng!”
Chu Đình An thấy vẻ mặt sắp c.h.ế.t lâm sàng của tôi, vội vàng đỡ : “Bé cưng em không sao chứ.”
“Dừng!”
Tôi chặn anh, thở hắt ra để cố ổn định cảm xúc: “Tổng đốc, ta có phải… hiểu lầm không ạ?”
“Cái tài khoản kia, có phải do cháu trai, em trai ai đó của anh chơi hộ không?”
“Người tôi yêu qua mạng không nào thật sự là anh được đúng không?”
Trong mấy tiểu thuyết yêu qua mạng chẳng phải có tình tiết người quen trên mạng là một người, gặp mặt lại là một người khác sao!
Huống hồ tôi và đối phương quen nhau qua game, nhìn kiểu Chu Đình An cũng không giống người thích chơi game!
Chu Đình An nghe xong biểu cảm càng tệ , phải nói là, càng tủi .
Anh nhìn chằm chằm tôi, đôi đồng t.ử đen láy tràn đầy sự tổn thương và buồn bã: “Từ đầu đến cuối người yêu qua mạng với em đều là anh, có mình anh thôi!”
“Mạnh Nguyệt, em ghét anh già đến thế sao?”
14
Thật ra tôi yêu đương không quan trọng tuổi tác lắm, miễn không phải là ông lão sáu mươi tuổi thật là được.
Chu Đình An năm nay mới hai mươi chín, lớn tôi sáu tuổi, thực sự chẳng xếp vào hàng ‘lão già’ được.
“Tôi không chê anh già…”
Tôi thở dài, không biết nên giải thích thế nào.
Phải biết rằng, kiếp làm nhân viên văn phòng tôi, cấm kỵ nhất là yêu cấp trên.
Chu Đình An cúi nhìn tôi, ánh mắt buồn bã nhàn nhạt, tay muốn nắm tay tôi nhưng lại không dám, đành lùi bước mà kéo tay áo tôi: “Còn nói không chê, vừa nãy em còn hy vọng người yêu qua mạng là cháu em trai anh đấy thôi, thế chẳng phải là chê anh già sao?”
Tôi lí nhí biện minh: “Thật sự không có mà tổng đốc…”
Chu Đình An càng không vui: “Tại sao vẫn gọi anh là tổng đốc?”
Vì tôi gọi những cách khác không được chứ sao!
Cứ nghĩ đến việc tôi gọi sếp bằng ‘anh trai’ suốt mấy tháng trời là tôi lại muốn độn thổ vì xấu hổ!
Chu Đình An không thấy xấu hổ sao?
Người yêu qua mạng lại là cấp dưới, sao anh có chấp nhận sự thật nhanh đến thế?
Nghĩ đến đây, tôi thấy có đó không ổn, nheo mắt nhìn anh: “Có phải anh sớm biết không?”
Chu Đình An vẫn lén lút nắm tay tôi, nghe thấy vậy liền giả ngốc: “ cơ?”