Oan Gia Trọng Sinh

Oan Gia Trọng Sinh

Hoàn thành
6 Chương
0

Ta và Tạ Hoài Ân vốn là đôi oan gia từ thuở lọt lòng. Cãi nhau từ khi biết nói, đến tận lúc đặt chân xuống Hoàng Tuyền vẫn chẳng ai chịu nhường ai một câu.

Ta mắng chàng là đồ ngốc. Đến khi đám sơn tặc vung đ//ao ch//ém tới, chàng lại không chút do dự lao ra chắn trước mặt ta.

Chàng chê ta ngốc. Rõ ràng ta vẫn còn cơ hội sống, vậy mà lại chọn tuẫn tình theo chàng, quyết không chịu sống cô độc suốt quãng đời còn lại.

Ta vừa nắm tay chàng vừa cười mỉa mai, tiếp tục đấu khẩu như mọi lần. Cho đến khi chàng lơ đãng buông một câu, nụ cười trên môi ta lập tức đông cứng.

“Đã chê ta ngốc thì kiếp sau đừng bám theo ta nữa. Có điều nàng tính sai rồi… ta còn sống thêm mười bốn năm.”

Đến lúc ấy ta mới biết, nhát đ//ao năm xưa chàng đỡ thay ta vốn chẳng hề chí m//ạng.

Sau khi ta ch//ết, bên cạnh chàng còn xuất hiện một cô nương có gương mặt na ná ta.

Tạ Hoài Ân vẫn thao thao bất tuyệt. Còn ta mím chặt môi, xách váy quay đầu bước thẳng vào luân hồi.

Tức đến muốn nổ tung!

Kiếp này, dù thế nào ta cũng sẽ không đầu thai cùng tên bạc tình ấy nữa.

Ai ngờ vừa mở mắt…

Ta đã quay về đúng năm ta và Tạ Hoài Ân tròn một tuổi.

Tiểu Tạ Hoài Ân mới chập chững biết đi, đôi mắt long lanh sáng rực, lảo đảo chạy thẳng về phía ta.

Nếu là kiếp trước, ta đã vui vẻ ôm lấy chàng rồi.

Nhưng lần này…

Ta giơ bàn tay bé xíu lên.

Hung hăng bóp thẳng vào cổ chàng.