Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Chàng ta không phải điên chứ? Muội từ nào thích cái diều ?”

Ánh mắt ta lướt qua chiếc diều xanh trên đất, ngón tay mở hòm thuốc khẽ khựng lại.

Vừa thấy chàng vô lý, giờ lại đột nhiên hiểu vì sao Tạ Hoài Ân lại tủi như vậy.

Chiếc diều mẫu mua, kiếp trước ta quả thực thích vô cùng.

kiếp ta đâu phải trẻ con thật, tự nhiên không hứng thú, nên tiện tay ném sang một bên.

Tạ Hoài Ân lại không biết.

Chàng ký ức của năm nay.

trước, vì chàng làm hỏng chiếc diều , ta ba không để ý đến chàng.

Về chàng nhìn thấy diều đi vòng, đem chuyện ra trêu ta, nói về thấy diều cũng không dám chạm vào.

“Vừa hình như chàng ta khóc chạy đi, muội không đi dỗ sao?”

bôi thuốc xong, thấy ta đứng nhìn chiếc diều xuất thần.

Ta lắc đầu, dù sao mai cũng đi , Tạ Hoài Ân ghét ta cũng tốt.

Sáng sớm hôm , ta ngựa đi về phía đông .

Bánh lăn, ta chợt nghe thấy tiếng gọi gấp gáp.

Qua rèm , ta nhìn thấy Tạ Hoài Ân không biết từ lúc nào phát hiện ngựa của chúng ta.

Chàng rõ ràng vừa ngủ dậy, trên người vẫn mặc áo mỏng.

08

chưa trưởng đuổi theo ngựa, bụi đất mù mịt cũng không che được sắc mặt tái nhợt của chàng.

Mẫu vén rèm nhìn ra ngoài.

“Sao ta nghe thấy A Ân? A Ly, con nói với A Ân hôm nay chúng ta chuyển chưa?”

Ta buông rèm xuống, khẽ đáp.

“Nói .”

Rõ ràng phía đông không xa, lại như hai kiểu thời tiết khác nhau.

Gió lạnh thổi vào màn , ta vừa đến đổ bệnh.

cơn mê man, ta hồ cảm thấy mẫu đang nói chuyện với ai đó, ta nghe thấy Tạ Hoài Ân.

đang ở tuổi vỡ , khàn như vịt, khóc càng khó nghe.

“Ta không tranh với nữa… Ly, nàng đừng bỏ ta.”

“Ta sợ chết đi được… ta tưởng nàng muốn đi thật xa… may mà ta ở phía đông cũng .”

ta cũng tức đến trợn trắng mắt.

Chàng sao lại như miếng cao da chó, vứt cũng không xong!

Một lúc lâu , xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Ta tưởng Tạ Hoài Ân đi , lại đột nhiên cảm thấy bên tai ấm .

Tạ Hoài Ân ghé lại, nhỏ nói với ta:

“Dù ta rất ghét Ly, vì nàng ta thể nhịn.”

“Ta thể dâng trà cho thiếp.”

Ta tức đến tỉnh giấc.

Tạ Hoài Ân vẫn nằm bên giường, nhỏ nức nở, như chịu ấm ức tày trời.

Ta tát một cái mặt chàng.

“Cút xa ra!”

Tạ Hoài Ân vốn sinh ra đẹp, càng lớn càng tuấn tú, khóe mắt đọng nước, ngơ ngác nhìn ta.

Ly, nàng tỉnh nào?”

Ta hít sâu một hơi, xác định mình chưa bị chàng chọc tức chết.

“Lúc ngươi nói dâng trà cho thiếp.”

Tạ Hoài Ân hiếm lộ ra chút lúng túng.

“Ta nói đùa thôi… ta không làm thiếp.”

Ta nhíu mày nhìn chàng.

“Ngươi sao lại âm hồn bất tán như vậy? Ngươi không nhìn ra ta rất ghét ngươi sao?”

Lời rất nặng, rơi vào một đang tuổi sĩ diện, đáng ra phải nổi giận.

Tạ Hoài Ân chỉ mím môi, cúi đầu đi ra ngoài.

“Ta đi xem thuốc sắc xong chưa.”

Ta nhìn bóng lưng cao gầy của chàng, nghiến răng nói tiếp:

“Ngươi thể đừng xuất hiện trước mặt ta nữa không? Ta chuyển để tránh ngươi, ngươi không cảm nhận được sao?”

Im lặng một lúc, quay đầu lại, ánh mắt u ám mà bi thương.

Ly… ta luôn cảm thấy chúng ta không nên như vậy.”

“Rõ ràng mỗi ta đều thấy nàng cười, cùng ta đến học đường… tỉnh dậy nàng lại đi cùng .”

nàng người dính lấy ta… tỉnh lại mọi thứ đều thay đổi.”

“Ta không cam tâm, Ly… ánh mắt của nàng lẽ ra phải ở trên người ta đúng, ta không hiểu vì sao tất cả đều khác đi.”

Sắc mặt chàng tái nhợt nhìn ta.

“Bây giờ nàng nhìn vào mắt ta, Ly… nếu nàng tự mình nói nàng thích , tất cả chỉ ta hoang tưởng… ta sẽ đi tìm đại phu, rời xa nàng thật xa.”

09

Ta nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ hoe của chàng, lòng cũng không khống chế được mà chua xót, vẫn cứng rắn mở miệng.

“Đó ảo tưởng của ngươi.”

Tạ Hoài Ân nghiến răng trừng ta, quay người đi ra ngoài.

“Ta không tin!”

Ngay chàng sắp bước ra khỏi phòng, ta cắn răng gọi.

“Tạ Hoài Ân!”

Mắt sáng , lập tức quay đầu lại.

Ta hít sâu một hơi, thậm chí không dám nhìn chàng nữa.

“Những giấc mộng của ngươi đều thật, không đầy đủ. Ta thấy tất cả… về giấc mộng của ngươi xuất hiện một cô nương khác.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.