Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Sau khi chia sẻ kết thúc, đến phần hỏi đáp, có người giơ tay.

, xin hỏi khi làm không gian sảnh khách sạn, logic cốt lõi của quy hoạch tuyến di chuyển là gì?”

, phương án ánh sáng của Lãng Đình là độc lập hoàn hay có cố vấn ánh sáng chuyên môn?”

“Xin hỏi hiện tại Hòa Trúc có nhận trọn gói nhà tư nhân không?”

Tôi trả từng câu, giọng điềm tĩnh.

phút kết thúc, tiếng vỗ tay dưới sân khấu kéo dài rất lâu.

Khi đi xuống sân khấu, có bảy tám người vây đến đưa danh thiếp.

Có chủ tư, có đồng nghiệp trong ngành, có truyền thông.

Một người đàn ông mặc vest xanh đậm chen trước.

, tôi là người phụ trách phát triển của Quan Lan Phủ phía đông phố, chúng tôi đang tìm đội ngũ nội thất, có thể thêm WeChat không?”

Tôi nhận danh thiếp, liếc .

Lập Viễn, tổng giám đốc bất động sản Quan Lan.

“Có thể.”

Sau khi thêm WeChat, anh ta không nhiều, gật rồi đi.

Trịnh Hạc Niên đợi tôi lối ra hậu trường, trong tay cầm hai ly cà phê.

“Không tệ.”

Ông ấy đưa cho tôi một ly.

“Khi chia sẻ, tổng giám đốc kia cũng xem livestream, vừa gửi cho tôi, ‘tìm đúng người rồi’.”

Tôi uống một ngụm cà phê, khóe miệng hơi cong .

Đây là khoảnh khắc thuộc về tôi.

Không vợ của ai, không dâu của ai.

Niệm .

Tối về căn hộ, tôi mở điện thoại xem một chút.

Có thêm hơn mười mời kết bạn mới, đều là những người hội nghị hôm nay.

Còn có một nhắn đặc biệt.

Trần Trác Viễn gửi.

“Hôm nay có đồng nghiệp của anh thấy em hội nghị gì đó. Em trở nhà từ khi nào?”

Tôi nhắn này, gõ mấy chữ rồi xóa.

Cuối cùng không trả gì.

Anh không cần biết tôi trở người như thế nào.

Anh chỉ cần biết, anh không còn xứng với tôi của hiện tại nữa.

Chương 22

Ngày mở phiên tòa được định vào ngày mười lăm tháng sau.

Trong hai tuần trước đó, phía Trần Trác Viễn hành động liên tục.

tiên là luật sư của anh ta gọi cho luật sư , đề nghị hòa giải ngoài tòa.

Điều kiện là: căn nhà thuộc về Trần Trác Viễn, anh ta bồi thường cho tôi chín trăm nghìn tiền mặt.

Khi luật sư chuyển phương án cho tôi, ấy cười một tiếng:

“Chín trăm nghìn? Căn nhà này tính cả tiền góp vốn và trả góp của em là bảy trăm nghìn rồi, hiện giá thị trường năm trăm nghìn, sáu phần là hai một trăm nghìn. Anh ta đưa chín trăm nghìn để đuổi ăn mày à?”

“Không đồng ý.”

“Vậy từ chối.”

Ngày hôm sau luật sư của Trần Trác Viễn đến, tăng một hai trăm nghìn.

“Không đồng ý.”

Ngày thứ , một rưỡi.

“Không đồng ý. pháp luật nên bao nhiêu thì bấy nhiêu.”

Phía đối phương yên tĩnh hai ngày.

Sau đó chính Trần Trác Viễn gọi điện cho tôi.

“Niệm , một rưỡi rất lý rồi. Em nhất định để tòa phán sao?”

“Đúng.”

“Em biết kiện tụng phiền phức thế nào không?”

“Tôi có luật sư. Không phiền.”

Niệm .”

Giọng anh ta đột nhiên thay đổi, mang một kiểu căm hận bị đè nén.

“Em nhất định làm mọi chuyện tuyệt tình như vậy?”

“Người làm tuyệt tình không tôi.”

Giọng tôi phẳng lặng như mặt nước.

“Là khi anh giấu tôi đăng bán nhà, muốn nuốt riêng phần chênh lệch cho mẹ anh và em gái anh, anh làm tuyệt tình.”

dây kia im lặng rất lâu.

“Làm sao em biết những chuyện đó?”

“Quan trọng à?”

“Là Phương Cẩm Thần với em?”

Tôi không trả .

“Đồ vong ơn đó…”

Anh ta chửi một câu thô tục.

“Trần Trác Viễn, tôi không muốn cãi nhau với anh qua điện thoại. Ngày mười lăm gặp tòa.”

Tôi cúp máy.

Một tuần trước khi mở phiên tòa, một chuyện tôi hoàn toàn không lường trước xảy ra.

Tài khoản “Một Căn ” của tôi đột nhiên có một đợt tăng lưu lượng.

Nguyên nhân là ban tổ chức hội nghị đăng một đoạn video cắt từ phần chia sẻ của tôi tài khoản chính thức, tiêu đề là: “Nữ thế hệ chín giành dự án nội thất thương mại lớn nhất phố”.

dưới video có người bình luận:

“Đây không blogger ‘Một Căn ’ sao? Tôi nhận ra ấy rồi!”

Sau đó bùng nổ.

Những người hâm mộ trước đây luôn dõi tài khoản “Một Căn ” đột nhiên phát hiện blogger chuyên vẽ phương án cải tạo căn hộ nhỏ kia, vậy mà là nhà chủ chốt của trung tâm thương mại phức Lãng Đình rộng một trăm hai nghìn mét vuông.

Trong một ngày tăng nghìn người dõi.

Trong hai ngày tăng tám nghìn người.

nhắn riêng đầy ắp, toàn là mời tác.

Đến cuối tuần, người dõi “Một Căn ” vượt năm trăm nghìn.

thương hiệu xếp hàng chờ lịch tác của tôi.

Có một tạp chí nội thất muốn làm phỏng vấn riêng.

Còn có một chuyên mục trang trí nhà cửa của đài truyền hình địa phương gửi mời tham gia chương trình.

Tôi ngồi trước bàn làm việc trong căn hộ, thông báo nhắn trong hậu trường không ngừng bật , có một cảm giác không chân thật.

Một năm trước khi bắt vẽ , tôi chỉ muốn tìm cho mình một lối thoát.

Không ngờ lối thoát này biến một con đường.

Một con đường hoàn toàn thuộc về tôi.

Chương 23

Ngày mở phiên tòa là thứ Tư.

Tôi mặc áo mi trắng phối với quần tây đen, tóc buộc đuôi ngựa thấp.

Luật sư đến trước tôi, đợi tôi trước cổng tòa.

“Chuẩn bị xong chưa?”

ấy hỏi.

“Vâng.”

“Hôm nay luật sư đối phương có thể sẽ đánh bài tình cảm, gì mà vợ chồng nhiều năm cùng xây dựng, không nên tính toán từng chút. Em không cần để ý, sẽ ứng phó.”

“Được.”

Vào xử án, Trần Trác Viễn ngồi ghế bị đơn.

Anh ta gầy đi một chút, mặc áo mi xám đậm, tóc không chỉnh tề lắm.

Khi thấy tôi bước vào, ánh mắt anh ta một chút rồi dời đi.

cạnh anh ta ngồi luật sư của anh ta, một người đàn ông trung niên hơn bốn tuổi.

Sau khi phiên tòa bắt , tôi trình bày trước.

Luật sư mạch lạc đưa ra tất cả chứng cứ: đồng mua nhà, sao kê ngân hàng, chứng minh góp vốn, ghi chép trả góp hàng tháng. Sau đó là ảnh chụp màn hình Trần Trác Viễn tự ý đăng bán nhà, lịch sử trò chuyện của mẹ chồng với Phương Cẩm Thần.

“Những chứng cứ trên đủ để chứng minh bị đơn có hành vi ác ý chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng, đồng thời có ý đồ rõ ràng xâm hại quyền lợi pháp của nguyên đơn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.