Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
8
Chiều tối, Thẩm Chu lại đến.
Trong anh cầm một túi giấy, trong một chiếc lụa.
Màu sắc giống với chiếc anh từng đi làm thêm suốt kỳ nghỉ hè năm nhất để mua cho tôi.
Khi , tôi quàng chiếc ấy rồi chụp mười bảy bức ảnh tự sướng. Bức nào anh cũng nhấn .
Anh đặt túi giấy tủ đầu giường, giọng cẩn thận:
“Lúc đi ngang qua cửa hàng , anh thấy mẫu mới… Trước đây em nói thương hiệu .”
Tôi liếc một cái, không vào.
Giang Trì lập tức nghiêng , cầm lụa giũ ra:
“Ôi, màu lỗi thời rồi không? Bây giờ chị ấy màu sáng.”
Cậu gấp lại, nhét vào túi giấy rồi đẩy trả:
“Đàn anh, tâm ý thì nhận, đồ anh mang về đi.”
Ngày hôm , lúc Thẩm Chu đến, anh mang theo một bình giữ nhiệt, trong trà gừng đường đỏ.
“Kỳ kinh nguyệt của em sắp rồi.”
Anh vẫn nhớ chuyện .
Trước đây tháng, anh chỉ một câu:
“Uống nhiều nước ấm.”
Giang Trì nhận lấy ngửi thử, nhíu mày:
“Ngọt quá, chị ấy không uống ngọt thế .”
Cậu tiện đặt bình giữ nhiệt bệ cửa sổ rồi quay sang hỏi tôi:
“Chị, tối nay ăn gì? Em đặt cho chị.”
Ngày thứ , Thẩm Chu đến sớm hơn bình thường.
Trong anh chỉ nắm một bức ảnh.
Anh đi đến giường, do dự vài giây rồi đưa bức ảnh trước mặt tôi.
ảnh chụp chung của tôi và anh thời cấp .
Chúng tôi vẫn chưa thay đồng phục, phía cây ngân hạnh già cạnh cửa lớp .
Tôi nhón chân với chiếc lá đầu anh, còn anh cúi phối hợp với tôi.
Các góc ảnh đã sờn vì bị lật xem quá nhiều. Mặt còn có dòng chữ anh viết năm :
“Tặng Mạnh Gia. Chờ tốt nghiệp, anh sẽ đưa em đi ăn hết tất cả các khu phố ẩm thực.”
Ánh mắt tôi dừng bức ảnh, cổ họng đột nhiên nghẹn lại.
Thời cấp , ngày nào anh cũng mang bữa sáng cho tôi. Khi tôi làm bài kiểm tra tháng không tốt, anh trốn tiết thể dục để ngồi tôi sân vận , hết lần đến lần khác nói:
“Không sao, lần anh dạy em.”
Anh nhớ tôi uống loại trà sữa nào, ăn bún thêm hai phần giá đỗ, còn biết tôi sợ lạnh nên mùa đông luôn tháo quàng của cho tôi.
Tôi đôi mắt đang cười của anh trong bức ảnh, sống mũi bỗng cay xè.
Tầm mắt mờ đi trong giây lát.
Giọng Thẩm Chu nhẹ nhàng truyền :
“Mạnh Gia, anh đã đánh mất em của ngày .”
Tôi nắm lấy góc bức ảnh, đầu ngón vuốt nhẹ dòng chữ đã phai màu, không nói gì.
Giang Trì tôi, hé miệng vẫn nuốt lời định nói .
Ngày xuất viện, Thẩm Chu đứng trước cổng trường chờ tôi.
Ban đầu Giang Trì đi bị tôi ngăn lại.
Tôi mỉm cười:
“Có một số chuyện tự kết thúc.”
Thẩm Chu bước hai bước, đột nhiên nói:
“Anh nghe nói em đã được tuyển thẳng vào chương trình cao .”
Tôi sững lại rồi gật đầu.
Yết hầu anh chuyển . Trong ánh mắt cuộn những cảm xúc mà tôi không hiểu rõ.
Có kinh ngạc, có ngẩn ngơ, dần lắng thành một sự nhẹ nhõm pha lẫn chua xót.
Anh khẽ cười, giọng rất nhẹ:
“Chắc chắn em đã chịu rất nhiều vất vả.”
Sống mũi tôi đột nhiên cay .
Đúng vậy, tôi đã chịu rất nhiều vất vả.
Từ năm nhất đại , ngày nào tôi cũng ở trong thư viện đến lúc đóng cửa. cuốn sách chuyên ngành bị tôi lật đến rách, đề thi tiếng Anh làm lại hai lần. tuần khác ra ngoài chơi, tôi lại cuộn trong ký túc xá luyện đề.
Tôi đặt ảnh chụp màn hình trường của anh làm hình nền điện thoại. ngày một lần, lại ép thêm hai mươi từ vựng.
Tôi nghĩ rằng chỉ cần thi đến , chúng tôi sẽ không cần yêu xa nữa.
Tôi có thể ăn cơm, đi dạo, đi quanh sân vận anh ngày.
Tôi từng cho rằng ở đầu kia, anh đang chờ tôi.
Vì thế tôi tin nhắn cho anh, tiến độ thuộc, điểm thi thử, bức ảnh biển tên ga tàu điện ngầm trong thành phố của anh lần tôi đi ngang qua.
bức ảnh đều đang nói rằng:
Em đang tiến về phía anh.
câu trả lời của anh mãi mãi chỉ :
“Ừ.”
“Được.”
“Cố .”
Tôi ngẩng đầu anh. Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt vẫn không nhịn được mà rơi .
Tôi chằm chằm vào anh, giọng run rẩy:
“Thẩm Chu, tôi đã cố gắng suốt năm. Tôi đến thành phố của anh, ở gần anh hơn, anh không cần hạ thấp mục tiêu để chiều theo tôi. lúc tôi liều mạng chạy về phía anh, cạnh anh đã có khác rồi.”
Môi anh đậy không phát ra tiếng.
“Đến chuyện tôi nói chia , anh cũng biết thông qua khác.”
Tôi hít mũi, lau nước mắt:
“Chúng ta đừng kéo dài nữa. Chia đi.”
Anh đứng tại chỗ, ánh mắt dừng mặt tôi.
Gió thổi lá cây rơi , xoay tròn rồi đáp vai anh.
Từ đầu đến , anh không mở miệng.
Tôi xoay rời đi.
Lần , tôi không quay đầu